Đánh giá truyện Nam Phong đến Rồi

Trong hôn lễ của học trưởng người thân thương thầm bao lăm năm, Tống Nam Phong chạm chán lại quý ông thiếu niên tên tuổi nổi cũng như đụng ở trường ĐH ngày nào. Tống Nam Phong không ngờ, chàng trai ấy giống như mau chóng lách bạn một mẫu đổi thành một nhà hợp lý trẻ tuổi, càng không ngờ hơn, dài do đó, anh vẫn chưa dứt thích cô, thực sự là ý trời

Giới thiệu truyện Nam Phong đến rồi

Tác giả: Úy không
Thể loại: Thanh xuân vườn trường, truyện ngôn tình sủng

Trích cam đoan truyện Nam Phong mang lại rồi

gần như ngày thượng tuần tháng chín ở Giang Thành đang còn khôn cùng ấm, đặc biệt là vào chiều tối, ánh bên trời ấm rát cũng như thiêu như đốt.

Đây đó chính là nắng cáu cuối thu nhưng mà con người ta hay nói tới.

Tống Nam Phong đứng trong đội ngũ phơi nắng phải bao gồm hơi váng đầu.

vẫn định thừa dịp thầy sĩ quan huấn luyện không nên nhớ để lắc đầu đến tỉnh hãng apple thì nữ giới sinh ở bên cạnh bất chợt hốt hoảng la lên, “Nam Phong, cậu chảy máu cam kìa!”

hiện nay Nam Phong mới cảm thấy có một cái ấm nóng đang chảy ra dưới khoang mũi, cô gửi tay sờ thử, quả nhiên đầu ngón tay thấm một mảng đỏ.

Nam Phong còn chưa kịp mở miệng nói gì, bạn nữ đứng bên vẫn tất tả báo cáo giải trình đến thầy lãnh đạo.

Cả đội ngũ vốn đã yên tĩnh, nhất thời gồm mấy nhà bạn đang sột soạt đứng lên.

Thầy chỉ huy chính là là một thiếu úy trẻ tuổi khôn xiết thoải mái cho phép cô nghỉ tập ngay.

“Cần các bạn giúp gì không?” bạn nữ sinh bên cạnh hỏi Nam Phong.

Nam Phong khẽ xua tay ý nói không đề nghị, trước ánh mắt của bao ngời, cô mang lấy mẫu mũ đội đầu rồi nhanh chóng rời đi.

Cô hình như cảm giác được trong đội vẫn có bao ngời nhìn theo bóng lưng cô cần nhất thời mặt mũi càng bổ sung ấm rát.

>> Coi thêm Truyện ngôn tình ngược

Ngày bước đầu tiên của kỳ quân huấn, cô cảm nắng rồi chảy máu cam mũi.

Dường như có hơi mất mặt, nhỉ.

Đi được mấy Cách, Nam Phong nghe thấy ở phía sau có một giọng cảm thán, “Thể chất của học sinh thời nay càng ngày yếu!”

giọng nói này Dường như của thầy gợi ý chuyên môn nghiệp vụ.

Nam Phong khẽ xấu hổ, có vẻ như bạn dạng thân người nhà đột nhiên biến đổi một học sinh vướng chân vướng tay các bạn rồi.

tách biệt cơ thể của cô quan yếu gọi là yếu được, nhưng mà xui xẻo là bị cảm vào đúng bây giờ.

Đáng thương hơn là chuyện cô cảm nắng lại đại diện thay mặt mang lại sức khỏe của chủ yếu học sinh thời nay new chết chứ.

Cô lại nghe thấy có một các giọng nói của nam sinh nào đấy, “Thầy Chu, bạn đấy là Tống Nam Phong đó ạ.”

“Tống Nam Phong, là gia đình mà tay có vấn đề ấy hả?”

“Đúng nỗ lực ạ, chính là người thân ấy!”

“Tống Nam Phong không phải được miễn huấn luyện quân sự đầu năm hay sao?”

“Có thể là người nhà đấy không muốn khác người quá.”

Nam Phong càng chạy càng xa, giọng nói sau lưng dần dần cô không có gì nghe thấy nữa.

cuối cùng cũng đến một nơi bao gồm vòi nước, cô ghé vào cọ sạch máu ở bên trên mũi rồi vỗ nước lên mặt, lên trán. Máu mũi xem ra vẫn xong chảy rồi, cọ bên bằng nước mát cũng mang lại khung người tỉnh táo bị cắn dở hơn các.

Cô đứng bên ống nước chú ý xa xa về bên sân tập quân sự, Để ý đến một hồi rồi quyết định nghe lời thầy chỉ huy, trở về ký túc xá nghỉ ngơi, tránh công việc vướng chân vướng tay Anh chị em khác.

Giang Đại là một trường ĐH bom tấn về có khoa học khoa học. Sân trường cực kỳ nghiêm trọng, đi bộ từ sân tập quân sự về ký túc xá cứng cáp yêu cầu mất gần nửa tiếng đồng hồ.

>> Đọc thêm Truyện tranh đam mỹ mang thai

ngày nay sân trường phần đa chưa có ai, giống như vày trời quá nắng ấm cần chưa sinh viên nào mong mỏi ra ngoại trừ. Đi được một lúc, Nam Phong cảm thấy mắt hoa hết cả lên, cơn choáng váng như đánh úp cô khiến mỗi bước đi cũng ban đầu loạng choạng.

Cô cần đến sức lắc đầu, lại nhớ tới lời thầy hướng dẫn vừa nói quả chưa sai, sức khỏe cô chắc hẳn hơi yếu thật, có vẻ vày vùi đầu vào ôn tập mang lại kỳ thi đại học nhiều quá.

Ánh mặt trời vẫn cứ chói chang, xuyên thẳng qua bóng cây in xuống bề mặt đất những đốm nắng kim cương ươm.

lao động trí óc Nam Phong ngày càng mơ biển, cảnh sắc trước mắt cô bắt đầu đung đưa, cô thay giữ cho mình được tỉnh apple nhưng lại càng lúc càng thiết yếu khống chế được.

mình cũng như đang bước đi trên mây, cách đây khoảng không xa có hai gia đình vẫn đạp xe đạp xây dựng thương hiệu trong tầm mắt cô, tách biệt vẫn mang lại cực kỳ gần, cơ mà cô lại thấy mơ đại dương như ảo ảnh.
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *