Đánh Giá truyện Truy Ái Tiểu tình nhân

Truy ái tiểu tình nhân là phân mục truyện đam mỹ hiện đại, có 1 chàng công bá đạo, theo dõi ngay bạn nhé.

ra mắt truyện đam mỹ truy ái tiểu người yêu

Tác giả: Vi Hân
Thể loại: Truyện đam mỹ hiện đại, hắc bang, he

Trích đoạn truyện truy ái tiểu tình nhân

Tiếng chuông báo hiệu tan học vang lên. Sau thời điểm chào giáo viên, phía bên trong lớp học ban đầu trở nên hỗn loạn.

một trong những tụm lại tán dóc, một vài lo thu dọn cặp sách, vài tên học viên còn lấy gel tóc từ trong cặp ra, bôi bôi trét trét lên đầu tạo kiểu rất chi là ấn tượng.

Ai nấy đều hào hứng lên kế hoạch ăn chơi, ngoại trừ thiếu niên ngồi ở hàng ghế sau cuối, khuôn mặt trước sau vẫn duy trì một biểu cảm lãnh đạm, không ý cười.

Mỗi lần nhìn thấy hắn đều là một dáng vóc đơn chiếc, không chuyện trò cùng ai, trừ những tình huống bất đắc dĩ, nhưng cũng rất kiệm lời.

“Kiêu ngạo, lạ đời, khó gần.” là các thứ bạn học tưởng tượng về hắn. Tuy rằng có nhiều bạn nhìn hắn không vừa mắt, thậm chí muốn tìm hắn gây hấn, nhưng rốt cục vẫn chưa tồn tại một ai dám động thủ.

Trong trường có tin đồn thổi, mỗi lần có người hẹn hắn ra phía bên ngoài thách đấu thì cho dù địch thủ có cao to khỏe mạnh hay khí thế hừng hực đi nữa, chỉ cần bị góc nhìn sắc nhọn ấy hững hờ liếc qua liền bị dọa đến hai chân run rẩy, bỏ chạy trối chết.

“Này, lát nữa tính đi đâu chơi?” Nam sinh vừa mới chỉnh chu ngừng hình ảnh bên ngoài hỏi.

“Tao biết một quán bar mới mở, lát nữa sẽ dẫn tụi mày tới.”

“Nhưng bọn họ còn chưa đủ tuổi, vào được không?”

“Yên tâm, tao có người quen ở đó.” Nam sinh ra dáng đại ca vỗ ngực khoe khoang. Đột nhiên liếc thấy cái người vừa mới thu dọn ngừng giấy tờ, chuẩn bị rời khỏi lớp, liền lên tiếng gọi.

“Quý Thiếu Ân, vẫn muốn đi cùng tụi này không?”

Đọc Truyện đam mỹ h

Quả nhiên, Quý Thiếu Ân không còn có phản ứng, hắn vờ như không nghe, cũng không quay đầu lại nhìn mà xuất hiện đi thẳng ra bên ngoài.

“Điên à! Gọi hắn làm gì?”

“Đúng vậy, hắn căn bản không quan tâm đến ai, thật không hiểu biết là cái hạng người gì.”

“Hắn cho dù đứng yên bất động cũng khiến cho người ta cảm giác có 1 luồn gió lạnh ập đến. Tao còn không có gan đến gần hắn, đừng nói là tiếp chuyện, và đúng là khủng bố.” Người bạn học này sau khoản thời gian nói hoàn thành vẫn còn cảm thấy kỳ lạ mà rùng mình một cái.

Quý Thiếu Ân nghe được từ phía sau đủ lời comment, nhưng hắn cũng chỉ hừ lạnh một tiếng, khóe môi hơi nhếch lên, lộ ra niềm vui nhàn nhạt mang theo ý tứ khinh thường. Tầm dáng đáng sợ nhất của hắn chúng ta còn chưa thấy qua, chỉ mới như thế này đã không có gan đến gần, thiết nghĩ cũng không cần mất thời hạn nói chuyện với bọn họ làm những gì.

Hai tay cho vào túi quần, hắn chậm chạp bước ra khỏi cổng trường, nhưng vừa mới rẽ qua một góc cua đã biết thành ai đó đâm sầm vào.

“Ối!”

Liếc xuống nhìn cái đầu màu đen nho nhỏ dán trên đùi mình, Quý Thiếu Ân không nói gì, chỉ lùi về phía sau đó 1 bước định đi vòng qua cậu nhỏ xíu, nhưng đột nhiên lại bị cậu ôm chầm lấy đùi, không cho hắn rời đi.

“Đền cây kem cho em!” Cậu nhỏ xíu cong miệng tức giận, âm thanh non nớt lên án.

Nghe cậu nhỏ xíu nói thế, Quý Thiếu Ân trừng mắt. “Buông tay!”

“Không buông, đền cây kem cho em!”

“Là nhóc đụng phải ta.”

Đọc thêm: Đam mỹ sinh tử văn

“Ai bảo anh không chịu tránh, là anh để cho em đụng phải, không biết, đền kem cho em!”

Quý Thiếu Ân bước về phía trước, định bỏ mặc cậu.

Cậu bé nhỏ vẫn nhất quyết không buông tay, bao phủ lấy đùi hắn, giữ chặt không cho đi.

“Buông tay ra!” Quý Thiếu Ân gằn giọng.

“Dẫn em đi mua kem thì em sẽ buông.” Đứa bé ngẩng đầu lên, mỉm cười hết sức dễ thương.

Kỳ thật Quý Thiếu Ân rất có thể tiện lợi gỡ đôi tay bé bỏng đó ra, tiếp đến xách lên như xách một con gà rồi ném sang một bên. Nhưng khi hắn đang tính làm như thế thì đứa nhỏ bé đột nhiên ngẩng đầu, góc nhìn rạng rỡ cùng hai đồng tử đen láy trong quãng khiến hắn như bị hút hồn.

Đừng sợ, trong đôi mắt đó chỉ có duy nhất một vẻ đơn thuần, trong trắng.

Cậu nhỏ bé thấy đối phương trầm mặc không replay mà chỉ chăm chăm nhìn mình, liền mở miệng thúc giục.

“Anh? Kem của em.”

“Ở đâu bán?”

“Đằng kia đằng kia!” Cậu nhỏ xíu lập tức nắm lấy tay Quý Thiếu Ân, kéo hắn đi đến shop kem.

Quý Thiếu Ân cũng không hiểu bản thân mình bị ma xui quỷ khiến gì lại cứ như thế làm cho cánh tay bé nhỏ kia nắm chặt mà chạy qua hết hai dãy phố, ở đầu cuối còn đi theo cậu đến ghế đá công viên gần đó ngồi xuống.

“Oa, ăn thật ngon, so với cái hồi nãy còn ngon hơn.” bên trên gương mặt nhỏ bé cong lên nụ cười thoả mãn, vươn ra đầu lưỡi liếm liếm môi. “Anh vẫn muốn ăn thử một miếng không?”

“Nhóc ăn đi.” Hắn đem cái tay trước mặt mình đẩy quay về.

Trời chiều chầm chậm ngả về tây, Quý Thiếu Ân nghiêng đầu nhìn đứa bé bỏng vẻ mặt thỏa mãn nhu cầu ngồi cạnh bên mình, đồng tử suốt trong quãng tràn trề ý cười, đột nhiên hắn cảm thấy trong tâm thật thanh bình, các dằn vặt xích míc tận sâu trong nội tâm như chợt tan biến.

Coi thêm truyện thanh xuân vườn trường

Năm đó, đường chủ Xiết Vân Đường, cũng là cha của hắn từng hỏi hắn có tình nguyện trở thành trinh sát hay là không, khi đó hắn còn rất nhỏ tuổi, tâm trí mơ hồ, chưa chắc chắn thực tế mình đã đồng ý một chuyện bom tấn ra làm sao.

Cứ như thế, sau nhiều năm được huấn luyện, Quý Thiếu Ân so với chuyện giết người đã mất chần chừ hay lo ngại. Chỉ là sau mỗi lần dứt nhiệm vụ, nhìn đối tượng người sử dụng đã bị mình giải quyết, ánh mắt không tự chủ mà hiện lên một tia áy náy, dù sao hắn cùng kẻ địch cũng không còn có thâm thù đại hận.

mỗi cá nhân đều gọi hắn là trinh sát mặt lạnh, nói hắn giết người không chớp mắt, lông mày cũng không hề nhíu lại, y như thứ hắn giết không phải người mà chỉ là bóp chết một con kiến. Đối với hắn càng khâm phục, khen ngợi thủ pháp của hắn vừa bình tĩnh lại quyết đoán, chỉ việc hắn ra tay là 1 trong những phát súng lấy mạng, động tác nhanh như chớp, khiến kẻ thù trong cả bạn dạng thân chết thế nào cũng không hay biết, thậm chí cả thời cơ cảm giác đc nguy nan cũng không kịp đã tắt thở lìa đời.

Từ sau nghĩa vụ đầu tiên, Xiết Vân Đường nổi lên một trinh sát mà vừa nghe tên đã khiến người ta cực shock – “Ảnh”.

Khi hắn như một chiếc bóng bám theo người nào thì hôm ấy cũng là ngày chết của kẻ đó.

Nhưng có một thực sự không người nào biết, hắn không hẳn tàn tệ máu lạnh, chỉ là không muốn cho đối phương phải chết một cách khổ sở đau khổ, coi như đó là ân huệ ở đầu cuối hắn giành riêng cho đối thủ, cũng là để giảm sút sự day hoàn thành trong lòng hắn.

Mặt khác cũng nhờ một chút day xong lương tâm đó mà hắn tự nói với chính mình, hắn vẫn có trái tim. Nhưng trước mắt hắn vẫn chưa tồn tại ý định rời khỏi Xiết Vân Đường, mục tiêu về tương lai của hắn còn rất sầm uất, chính vì thế hắn chọn lựa cách tiếp tục ở lại trong tổ chức.

“Sao anh không nói chuyện?”

tịch thu lại tâm tư, Quý Thiếu Ân một đợt nữa nhìn thẳng vào đôi mắt thuần khiết ấy, không kiềm đc mà thốt lên những nghi ngờ trong lòng. “Nhóc không sợ ta sao?”

“Tại sao phải sợ? Anh là kẻ xuất sắc nha! Còn dẫn em đi mua kem, không giống với Tiểu Hắc nhà kế bên, lần trước em muốn chơi với nó lại bị nó cắn, hại em bây giờ nhìn thấy nó là sợ.”

Tiểu Hắc? Quý Thiếu Ân khẽ nhướng mày, không ngờ tiểu quỷ này lại đem mình so sánh với chó! Nếu câu nói này đc thốt ra từ miệng người nào khác, hắn đã sớm cho địch thủ thấm thía cái gọi là ‘tai họa cũng từ miệng mà ra’.

“Anh không thủ thỉ cũng không chịu cười.” sau thời điểm ăn ngừng, cậu nhỏ bé lấy khăn giấy ướt từ trong túi ra lau sạch tay cùng với miệng rồi không kiêng dè người lạ mà đem hai ngón trỏ ấn ấn bên khóe môi hắn, khẽ kéo lên. “Cười đi!”

hành vi này khiến cho Quý Thiếu Ân mở to mắt, trọn vẹn không cười nổi. Thằng nhóc này quả thật không còn sợ hắn. Bên phía trong tổ chức nếu ai dám vô lễ với hắn như vậy thì hai cánh tay kia nhất định đã trở nên hắn đem chặt bỏ.

“Anh à, cười một cái đi, đừng nhăn nhó.” Ngón tay nhỏ tuổi xinh nhẹ kéo giãn khóe môi của hắn, Quý Thiếu Ân theo thói quen khẽ nhíu mày.

Quý Thiếu Ân không gạt tay cậu ra, chỉ im re nhìn cậu, cảm nhận hơi ấm từ đôi tay nhỏ bé truyền tới, từng chút từng chút len lỏi vào trong trái tim mình.

Hai người cứ như vậy yên lặng nhìn nhau, mãi cho đến khi cậu nhỏ bé nhìn thấy người đang đứng ngoắc tay gọi mình ngoài cổng khu dã ngoại công viên.

“A! Mẹ đến rồi. Anh à, em phải về, cảm ơn kem của anh nha.” Cậu nhỏ xíu cong môi cười, lễ phép nói lời cảm ơn, không giống bộ dáng khó dễ lúc va vào hắn khi nãy.

“Anh à, em tên Tiểu Thanh, tạm biệt.” Cậu bé nhỏ vẫy tay chào Quý Thiếu Ân rồi xoay người nhắm tới phía mẹ mình mà chạy đi.

nụ cười rạng rỡ dễ thương, đôi mắt trong quãng không tạp niệm, bên dưới ánh hoàng hôn vàng rực lại càng thêm xinh đẹp thuần khiết, Dường như chỉ từ thiếu mỗi đôi cánh trắng sau sống lưng nữa mà thôi.

Cậu bé bỏng xoay người đi, không nhìn thấy đc đôi mắt mát rượi của Quý Thiếu Ân thoáng trở nên nữ tính, toát ra một ý cười như có như không.
Chúc bạn đọc truyện truy ái tiểu người yêu vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *