Nhận xét truyện Thanh Hành Đăng

Thanh Hành Đăng là tuyển tập truyện ngắn cơ mà các nhân vật thiết yếu bao gồm là phần đông yêu quái trong truyền thuyết Nhật bản. Mỗi một câu truyện kể về một yêu quái biệt lập.

Giới thiệu truyện Thanh Hành Đăng

Tác giả: Lữ Thiên Dật
Thể loại: ngôn tình. Linh dị

Trích đoạn truyện Thanh Hành Đăng

Youichi đang bịt dù đi bên trên con đường thưa thớt thành viên gia đình qua lại thì bỗng nhiên dừng Bước. Nhìn về phía một teen girls nhỏ xíu gò trơ khấc, giống như một bé chim lạc bầy đứng yên lặng giữa phố. Nước mưa rơi mạnh dạn lên mọi người nhưng mà cô cũng không tránh, chỉ ngẩng đầu lên nhìn trời chắc là sẽ chờ đợi điều gì.

“Này, cô ko có gì chứ?” Youichi dè dặt đi tới.

bạn gái tựa hồ đoán được vẫn có người tới làm phiền bạn, liền quay đầu đi thật Nhanh, khoé miệng hiện lên một nụ mỉm cười châm biếm.

“Cô có mong muốn chọn một địa điểm tránh mưa không?” cảm giác Ngoài ra người vẫn có tác dụng phiền con người ta, Youichi trò chuyện gồm chút lo lắng.

cô gái chấp nhận một dòng, có thể cát chui ngay vào dưới tán ô của Youichi, cơ thể ướt sũng trù trừ vô tình hay chủ ý bám sát vào một bên tổ ấm Youichi.

“Qua tiệm bánh bên kia, hóng mưa tạnh cô hẵng về nhà” chạm nên làn da người vợ bóng loáng lại lạnh cũng như băng, Youichi thấy tổ ấm như bị điện giật, trong lòng tê tê ngứa.

“Tôi chưa gồm nhà” bạn gái ngẩng đầu lên, nở một nụ cười vừa ngây thơ vừa giảo hoạt. Đọc thêm truyện ngôn tình h

Youichi cảm thấy gồm chút nhức đầu, chưa khỏi thở dài.

“Cô tên là gì?”

“Mưa”

“Gì cơ?”

“…Morizawa Ame”

“À, hèn nào chạm mặt cô ngay lúc trời mưa”. Cô gái này khí chất tất cả chút quỷ dị, Youichi định bụng nghịch vui một ít để có tác dụng dịu khoảng không gian, nhưng hoá ra lại phản tài năng. Morizawa Ame cũng như tất cả như không liếc nhìn anh một chiếc. Thật có thể nói: “Bị ngươi phát hiện ra rồi à?”

***

Youichi chính là hoạ sỹ, trong ngôi nhà anh quanh năm tràn ngập mùi màu vẽ. Bảng giá vẽ, giấy vẽ, mảnh vụn gôm tẩy, vụn cây bút chì, đất vương vãi đầy vết mực…

“Ách, cô có mong muốn tắm không?”

Youichi lúng bí chà xát tay, dè dặt bới đống đồ lặt vặt quanh ngôi nhà, rốt cục của nhà ngủ tậu được một bộ đồ ngủ new cài rồi gửi mang đến cô. Thấy trong mắt cô hơi loé chút ý cười cợt, máu nóng từ lồng ngực anh bốc lên, một đường chạy thẳng lên tai.

“Đây là đồ bắt đầu, còn nếu như không chê…”

Morizawa Ame lắc đầu một dòng tỏ ý không vấn đề gì, thoải mái nhận lấy quần áo ngủ bước vào bồn tắm.

Một lúc sau, từ phía bên trong truyền tới tiếng nước chảy rào rào. Có lẽ rằng là tại trời mưa dầm, Youichi bao gồm cảm nghĩ ngôi nhà này hốt nhiên trở nên lạnh lẽo ẩm ướt, không gian tình cờ như bớt đi mấy độ. Anh rùng mình, lấn sân vào phòng trong.

***

Chiều hôm ấy, Youichi ngồi trước giá vẽ ngẩn người, định thay tìm trong mớ cân nhắc lộn xộn ra một chút cảm giác. Cho đến khi điếu thuốc lá chi phí thấp cháy tới ngón tay, anh bắt đầu thốt nhiên phục hồi tinh thần. Morizawa Ame tò mò nhô đầu ra từ phía sau lưng anh, thân thể phái nữ tản mát ra một một số loại hương do thanh khiết.

Đây là ngày thứ hai Morizawa Ame ở lại chỗ này. Cô không phải bao gồm chút ý định nào mong rời đi, Youichi cho dù sẽ nói qua rằng ý muốn chuyển cô mang lại đồn công an, tuy nhiên nước mắt cô cứ gắng chảy ra đề xuất anh chẳng thể làm gì khác hơn đành buộc phải bỏ lỡ.

“Tôi chắc là ở lại giúp anh làm việc nhà” Morizawa Ame làm cho bộ tội nghiệp quan sát anh.

“Thôi được rồi, thực là không có cách nào”

có lẽ rằng là tranh cãi với ba má nên bỏ căn nhà đi, bao giờ bình tâm lại cứng cáp đã ổn thôi. Youichi nghĩ Như vậy, chính thức quyết định đồng ý mang cô.

bây giờ Morizawa Ame vẫn đứng trước báo giá vẽ của Youichi. Mấy giọt nước theo mái tóc nhiều năm của cô rơi lên trên mu bàn tay anh.

Cô vừa mới tắm xong, chân trần đi bên trên sàn giữ lại hai hàng ẩn chân đẫm nước.

“Cô lại không lau bị khô sẽ chạy ra ngoài” Youichi than phiền.

Morizawa Ame tắm xong xuôi luôn khiến sàn căn nhà nước ta, sau khi cô tới, ở trong phòng liền chủ yếu ẩm nhẹp.

Nước. Đó chính là nước.

Youichi thốt nhiên nghĩ tới lần đầu tiên bắt gặp Morizawa Ame vào hai ngày trước. Cô ngẩng đầu, mặc trộn nước mưa rơi lên bên trên người nhà, cô độc yên tĩnh. Thật giống như là chỉ cần một giây nữa thôi cô sẽ bay biến trong màn mưa, cho nước mưa hoà vào làm một.

>> Đọc thêm Truyện ngôn tình ngược

dường như phù thuỷ mưa. Một vẻ đẹp bỗng dưng thoáng qua. Youichi nghĩ chũm, cây viết trong tay sẽ vô thức mà lại rơi bên trên giấy vẽ. Cây bút chì phác hoạ một mặt đường cong ngắn gọn, màu chì nhàn nhạt hiện lên, nét lâu năm nét ngắn, vừa sâu vừa nông. Youichi giống như dần dần quan yếu khống chế tâm tình. Morizawa Ame trợn mắt tiến tới nhìn.

“A.. Anh ao ước vẽ tôi?” Cô cũng như tất cả như chưa nhẹ nhàng mấp máy môi, gồm chút chế giễu.

“Ừm, cô diễn lại tứ cụ đứng của ngày hôm ấy giành được không?” Youichi bị cô cười tất cả chút lúng bí, tự hoài nghi liệu đề nghị của mình bao gồm quá mức mặt đường đột nhiên chăng? Mặc dầu Morizawa Ame cũng từng nghe lời đứng ấy, tuy vậy vẻ bên cô từ đầu cuối cùng đa số với vẻ chế nhạo.

“Biểu cảm của cô ý không đúng lắm.” Youichi chăm chú thấy điều này: “Cô cảm thấy… chúng tôi rất buồn cười sao?”

Morizawa Ame chưa nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng quay đầu đi, yêu mị liếc mắt nhìn Youichi một chiếc. Tầm nhìn này làm Youichi nhớ tới cảm nghĩ tê đần cũng như bị điện giật hai ngày trước.

Mãi cho tới lúc ánh nắng bên trời cuối cùng ngày tắt đi, Youichi bắt đầu đặt cây bút xuống, xoay xoay bàn tay cứng rắn. Bên trên giấy vẽ đang hiện lên một kiểu dáng khôn xiết giống Morizawa Ame, mẫu thiết kế bé gò thanh tú, cô độc an tĩnh, vẻ mặt với nụ cười cợt như có cũng như không.

tuy nhiên trong hình lại không tất cả mưa.

Mưa là khía cạnh rất là thiết yếu, vì Hình như teen girls ấy chắc là tan ra trong cơn mưa kia…

“Anh chưa vẽ xong” Morizawa Ame lắc đầu một cái.

“Tôi băn khoăn cần làm gi để vẽ được lượng mưa kia, chúng tôi bao gồm cảm xúc cơn mưa đấy có thể đem cô tan…..”

“Anh chưa vẽ tôi” Morizawa Ame đem ngón tay bé bỏng chỉ vào không gian béo trong hình, nở nụ mỉm cười yêu kiều chú ý Youichi.

Youichi á khẩu bắt buộc nói được gì, cổ họng Trong khi bị một tảng đá chèn lên. Bao gồm mấy lời vừa mong mỏi nói bật dậy khỏi miệng thì có lẽ bị khoá lại, khiến phần lớn lời đằng sau bắt buộc thoát ra.

Youichi mà thậm chí chẳng phải nhận thấy sự nổi bật của cô ấy, chẳng qua anh cảm thấy tư phía bỗng nhiên lạnh lẽo ẩm mốc tựa như gồm sinh mệnh. Độ ẩm có vẻ các xúc tu, theo ống tay áo, ống quần, cổ áo… lẳng lặng từ sàn căn nhà thẩm thấu vào khung hình. Youichi rùng thành viên gia đình.
Chúc độc giả truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *