nhận xét truyện Trùng Sinh Yêu An Tử Thiên

Trùng sinh yêu An Tử Thiên kể về một mẩu truyện của An Tử Thiên chứng tự bế lại có tính cố chấp muốn nuôi dưỡng bà xã từ nhỏ xíu, và cô vợ này sau khoản thời gian đc sống lại một lần thì cũng tự nguyện để anh ta nuôi dưỡng.

reviews truyện trùng sinh yêu An Tử Thiên

Tác giả: Chi Hoãn
Thể loại: Ngôn tình trọng sinh

Trích đoạn truyện trung sinh yêu an tử thiên

Bạch Thấm cứ như thế mặc cho cơ thể của mình trôi nổi giữa không trung – à không, hiện nay đã không còn nói là khung hình nữa rồi, phải gọi là 1 trong những linh hồn, hoặc gọi là…. Quỷ Hồn.

Ngày đó cô chạy ra khỏi biệt thự An Thị, chỉ lo chạy nhanh về phía trước nên không chú ý lúc đó có một chiếc xe tải đang lao tới. Cô chỉ nghe thấy có người hốt hoảng hét lớn rồi vừa quay đầu lại thì đã thấy ánh sáng màu xanh da trời chiếu chói mắt, tiếp theo sau là 1 trong những trận đau nhức, còn có một lực khỏe khoắn đẩy khung hình cô sang nơi khác. Trước lúc hoàn toàn mất đi tri giác, cô Ngoài ra nghe được tiếng thét chói tai.

Chết chỉ cần trong nháy mắt, nhưng mà trong nháy mắt này, con người lại hoàn toàn có thể nghĩ đến không ít thứ. Bạch Thấm sau khi mất đi tri giác đột nhiên cảm nhận thấy thật nhẹ dịu, cuối cùng đã hoàn thành, sau cùng có thể thoát khỏi mọi thứ, cô đời này đã thoát khỏi vận mệnh phải làm đồ chơi vui miệng người khác.

Mời bạn đọc thêm list truyện thanh xuân vườn trường

Nếu có kiếp sau, cô nhất định phải nắm chặt vận mệnh của bản thân, không còn để chính mình lại giống hệt như kiếp này, lúc nào cũng bị người khác khống chế, bài bố hệt như một con cờ. Nhưng đồng thời, Bạch Thấm cũng cảm nhận thấy rất khó tính. Loại khó chịu này không phải buồn bã bắt nguồn từ khung người mà là lòng cô – một xúc cảm trống trơn rất giận dữ, y hệt như bị mất gì đấy rất cần thiết. Đó là cái gì? Trong đầu Bạch Thấm đột nhiên xuất hiện dáng vẻ của An Tử Thiên. Hình ảnh đó chỉ chợt lóe mà lướt qua trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khiến cho cô cảm giác hệt như muốn bắt lấy thứ nào đấy mà lại giống hệt như không phải…

****

trên giường bệnh, hai mắt An Tử Thiên nhắm chặt, cả người nằm yên không nhúc nhích, dù rằng anh đã dùng liều thuốc an thần nhưng vẫn không còn ngủ yên. Đôi mày anh nhíu chặt, hai tay gắt gao nắm lấy đệm, gương mặt thống khổ vặn vẹo, đôi môi khô khốc thấp giọng khàn khàn bật ra âm thanh. Cho dù không nghe rõ anh nói gì, Bạch Thấm cũng biết anh đang kêu tên cô.

Thấm Thấm, Thấm Thấm, Thấm Thấm…..

Âm thanh khàn khàn vang lên, bỏ mặc mọi thứ, cho dù yết hầu đau đớn anh vẫn không chịu dứt, thật giống như chỉ cần gọi tên cô như vậy, cô sẽ đột nhiên có mặt đáp lại lời của anh.

Anh lại chạm chán ác mộng. Trong trái tim Bạch Thấm cảm thấy rất chi là khó chịu.

từ ngày cô chết, An Tử Thiên vẫn cứ như thế.

Ngày đó sau khi trọn vẹn chết đi, Bạch Thấm phát hiện chính mình lại lơ lửng giữa không trung, cơ thể ở trạng thái suốt trong quãng. Còn không kịp nhận biết chính mình đã chết, phiên bản thân giờ đam mỹ sủng chỉ là hồn phách thì cô đã thấy ngay ở phía dưới là An Tử Thiên rối loạn ôm lấy khung hình đầy máu của cô không xong gọi:

– Thấm Thấm… Tỉnh tỉnh… Thấm Thấm… Tỉnh tỉnh… Thấm Thấm… Tỉnh tỉnh… …

Anh không chấm dứt gọi y hệt như vậy có thể khiến cho cô tỉnh lại. An Tử Nguyệt đứng sát bên cố gắng nói cho anh biết sự thật:

– Bạch Thấm sắp chết rồi, anh không hề ôm cô ấy như thế, phải mau chóng đi bệnh viện, đem cô ấy giao cho bác sĩ.

Nhưng An Tử Thiên không thèm để ý tới, dùng lực đẩy An Tử Nguyệt ra đồng thời lại càng ra sức ôm chặt Bạch Thấm nỉ non:

– Thấm Thấm… Anh sai rồi… Anh biết sai rồi… Xin lỗi… Thấm Thấm… Em đừng xảy ra chuyện gì được không?

– Thấm Thấm… Mở mắt ra nhìn anh đi…. Anh thật sự biết sai rồi… Em ghét bỏ anh yêu em, vậy anh sẽ không yêu em nữa đc không? ….

– Thấm Thấm… Em không cần như thế có được không… Thấm Thấm… Em tỉnh lại đi… Thấm Thấm… Chỉ cần em tỉnh lại… Anh sẽ lập tức bặt tăm… Về sau em sẽ không phải nhìn thấy anh nữa….

– Thấm Thấm… Em gạt anh đúng không? Thấm Thấm… Em mau tỉnh lại a …Thấm Thấm….

Anh cứ mặc cho trán cô đầy máu, không ngừng kêu cô mở mắt tỉnh lại y như đứa trẻ bị khi dễ hoảng loạn chưa biết làm như làm thế nào cho phải. Bạch Thấm nhìn An Tử Thiên dùng lực ôm thân thể bị thương của cô hệt như ôm cả thế giới nhỏ, êm ả mà tang thương, nồng đậm đau xót & bối rối ôm lấy khung người anh.

Hai mắt Bạch Thấm trừng lớn trọn vẹn không thể tin tình tiền cảnh mặt, cô lấy tay bịt chặt miệng mình nghẹn ngào từng tiếng. Từ trước đến nay Bạch Thấm chưa khi nào rất có thể nghĩ rằng cô chết người con trai ghẻ lạnh như An Tử Thiên lại hoảng loạn đau xót. Cô cho tới nay vẫn cho rằng đối với anh mình chỉ là 1 trong sản phẩm chơi. An Tử Thiên làm sao hoàn toàn có thể vì một món đồ chơi như cô mà thương tâm như vậy.

Đọc thêm danh sách Truyện ngôn tình ngược

Bạch Thấm lờ lững bước tới trước giường, đưa tay vuốt lên hai hàng lông mày nhíu chặt của An Tử Thiên. Vốn nghĩ rằng như vậy hoàn toàn có thể giúp cho anh có thể ngủ ngon hơn nhưng không ngờ khi cô vươn tay ra thì lại phát hiện bạn dạng thân hoàn toàn có thể xuyên thẳng qua mọi thứ. Ngay lập tức Bạch Thấm giận dữ vì hiện giờ mình chỉ là một trong những hồn phách chỉ có thể nhìn An Tử Thiên bị ác mộng hành hạ_cảnh tượng tràn ngập bi thảm đã diễn ra hơn một tháng trước mắt cô.

Ngày đó, An Tử thiên ôm thi thể của cô bất khuất mà vô vọng, không chịu buông tay cũng không để cho bất kì ai nào đến gần.

Khi thuốc an thần hết chức năng thì anh lập tức tỉnh dậy. Không nhìn thấy thi thể của cô, anh điên loạn đập phá tất cả đồ vật trên bàn, lớn tiếng gào thét gọi tên cô. Anh bị những bác sĩ khỏe mạnh ấn chặt xuống giường, cơ thể không hoàn thành run rẩy, hai mắt sung huyết tràn trề tơ máu. Từ trước đến nay, Bạch Thấm chưa từng thấy đc tầm dáng chật vật bom tấn của anh như bây chừ. Điều đó khiến cho cô không nhịn đc mà đau lòng.

An Tử Thiên bị trói trên giường không còn mảy may động đậy. Anh nằm tĩnh mịch không ăn không uống, không nhúc nhích nhìn chằm chằm trần nhà. Bạch Thấm lân cận nhìn anh, cho dù là nhắm mắt cũng cảm nhận được vô vọng từ trên người An Tử Thiên phát ra.

****

Suốt hơn một tháng nay, cô nhìn anh từ điên cuồng giãy dụa biến thành vô vọng, hằng ngày đều không hoàn thành gặp ác mộng. Cô vẫn nghĩ phiên bản thân đối với An Tử Thiên không tồn tại cảm tình mà cho dù có thì cũng biến thành chỉ là ân oán hận. Nhưng hiện giờ Bạch Thấm nhìn An Tử Thiên như vậy, trong tim cô thật sự khổ sở.

Nguyên Nhân, An Tử Thiên, vì sao? Rõ ràng cô hận anh, nhưng hiện tại lòng cô lại rất chi là buồn bã. Ví dụ hiện thời cô chỉ là 1 hồn phách nhưng Nguyên Nhân lại vẫn cảm thấy đau lòng đến mức không thở được? An Tử Thiên, nếu anh không thống khổ như vậy, tôi nhất định cũng sẽ không còn đau lòng? An Tử Thiên, Vì Sao chứ? Vì Sao, tôi chết anh lại tuyệt vọng như vậy?

Nếu hiện tại cô hoàn toàn có thể khóc thì đó nhất định là nước mắt vì anh mà rơi. (Ta chém…)

bọn họ nói : “An Tử Thiên nhất định bị điên rồi, không điên thì cũng trở nên một kẻ vô dụng. An gia nhất định sẽ không thèm lưu ý đến một kẻ vô dụng như hắn? Anh ta vì một người phụ nữ chưa chắc chắn giỏi xấu mà trở thành bộ dạng sống dở chết dở, An Tử Thiên thật sự quá thất bại rồi.”

“Còn Chưa hẳn do Bạch Thấm gây ra xui xẻo? Thông thường cô ta chưa biết giỏi xấu xem thường An Tử Thiên, hiện thời đã chết lại còn muốn đem anh ta bức điên, khiến An gia càng ngày càng đi xuống. Còn cả An Tử Thiên nữa, mọi cá nhân ai cũng nói An thiếu gia lạnh lùng tình cờ, chưa biết Lý Do hiện giờ lại vì một người phụ mà mạng mình cũng không cần chứ? Aizzz….”

Nguyên Nhân lại như thế này? Tại sao? An Tử Thiên, anh sao hoàn toàn có thể như vậy?!!!

Không được! An Tử Thiên, không được! Anh không thể như vậy, tôi hận anh mười mấy năm, anh làm sao rất có thể vì tôi mà điên loạn như thế? An Tử Thiên, đáng lẽ ra anh phải tiếp tục sống, Cống hiến và làm việc cho giỏi, đáng lẽ anh phải khiến cho tôi dù là trở thành Quỷ Hồn cũng phải hận anh thấu xương. An Tử Thiên, anh vực dậy cho tôi, anh phải cho tôi thấy anh thật giỏi, thường xuyên sống thật xuất sắc cho tôi…..!!!!

An Tử Thiên… Anh xem… Em còn ở đây, còn ngay sát bên anh này , anh chẳng thể nào phát điên như thế được…

An Tử Thiên…

. . . . . . . .

Tử Thiên..

. . . . . . .

Anh Tử Thiên…

. . . . . .

Anh xem, em đang lân cận anh đây này…

Anh mau nhìn đi, Thấm Thấm vẫn đang ở bên cạnh anh…
Chúc đọc truyện online truyện trùng sinh yêu An Tử Thiên vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *