NHƯ HOA NHƯ SƯƠNG LẠI NHƯ GIÓ – Ultra-dark-radio – Review Truyện Ngược

LustAveland

Các bạn đang theo dõi bài viết về NHƯ HOA NHƯ SƯƠNG LẠI NHƯ GIÓ – Ultra-dark-radio tại ultra-dark-radio.com. Trang web tổng hợp về tin tức, giải trí, review truyện online với đầy đủ thể loại đang hay nhất hiện nay như truyện ngược,ngôn tình, sắc, SE…Cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi!

NHƯ HOA NHƯ SƯƠNG LẠI NHƯ GIÓ – Ultra-dark-radio

Có nhiều khi, chúng ta cứ ngỡ rằng cái mình từ bỏ chỉ là tình cảm trong một thời điểm, nhưng đến phút cuối mới biết rằng, hóa ra nó là cả cuộc đời.*
Có nhiều khi, chúng ta cứ ngỡ rằng người mình từ bỏ chỉ là một hạt bụi nhỏ bé không đáng bận tâm, nhưng đến phút cuối mới nhận ra, hoá ra người đó là cả thế giới.
Đúng vậy, đối với Tiết Vân Tần, Đoàn Tư Kì là cả thế giới của hắn, nhưng tiếc thay, hắn đã nhận ra điều đó quá muộn màng.

Khi Đoàn Tư Kì còn là một thiếu nữ non nớt, ngây thơ, chưa hiểu sự đời, nàng bước chân vào làm a hoàn ở Đỗ phủ. Ở đó, nàng đã phải lòng cậu chủ Đỗ Hoài Dung, một chàng trai thư sinh và nho nhã, thanh cao và xa cách tựa vầng trăng trên bầu trời.

Tình yêu nhanh chóng nở hoa, nhưng cũng tàn phai trong thoáng chốc. Bởi vì, Đỗ Hoài Dung không phải là hoàng tử, Đoàn Tư Kì lại càng không phải là công chúa, nên họ vĩnh viễn không thể cùng nhau viết nên một câu chuyện cổ tích với một cái kết ngọt ngào.

Tình yêu của hai người họ khi ấy, tựa những giọt sương sớm long lanh trên những cánh hoa, trong trẻo và thuần khiết, mong manh và rất đỗi dịu dàng. Những giọt sương sớm sẽ biến mất khi mặt trời lên, cũng giống như tình yêu của Doãn Tư Kì và Đỗ Hoài Dung, chỉ mới thành hình đã vỡ tan thành từng mảnh.

Khi Đinh Thục Phương, vị hôn thê của Đỗ Hoài Dung xuất hiện cũng là lúc Tư Kì bị đuổi khỏi Đỗ phủ. Sợ mẹ lo lắng, nàng không dám về nhà, đúng lúc này, Tiết Vân Tần xuất hiện, dang rộng vòng tay che chở cho nàng, khiến nàng vô cùng cảm kích.

Từ sự biết ơn đơn thuần, tình cảm nàng dành cho Tiết Vân Tần nhanh chóng bén rễ trong tim nàng và rồi nảy nở thành tình yêu. Tình yêu ấy giống như một đóa hoa anh túc, đẹp đến ngỡ ngàng, nhưng lại mang chất kịch độc và khiến con người ta không cách nào buông bỏ. Đoàn Tư Kì của khi ấy, đã chìm đắm trong tình yêu giống như thiêu thân lao đầu vào lửa.

Vì yêu, nàng đã vượt qua giới hạn của bản thân mình, trao cho hắn tất cả những gì nàng có. Đoàn Tư Kì của khi ấy, đã ngây thơ không biết rằng, nàng chỉ là một quân tốt nhỏ bé trong ván cờ của người đàn ông mà nàng đã yêu đến quên cả bản thân mình.

Hóa ra, Tiết Vân Tần chỉ đang lợi dụng nàng để thực hiện âm mưu của hắn. Hóa ra, tất cả những bi kịch nàng gặp phải đều là do một tay hắn gây nên. Hắn tàn nhẫn đến mức đổ oan cho nàng tội giết người, khiến nàng sống không bằng chết. Hắn tuyệt tình đến mức đẩy nàng vào trại huấn luyện đặc công, nơi mà mỗi người phải giẫm đạp lên nhau để giành giật mạng sống, khiến nàng phải chịu không biết bao nhiêu dày vò. Khi Đoàn Tư Kì biết được sự thật ấy, trái tim nàng đã hoàn toàn chết lặng. Yêu đương một thời, giờ hóa thành tro bụi.**

Quân tốt tuy nhỏ bé, nhưng nếu có thể kiên cường đi đến cuối bàn cờ sẽ trở thành quân hậu mạnh nhất, có thể hạ gục mọi đối thủ ngáng đường. Sau ba năm khổ luyện, Đoàn Tư Kì trong sáng, lương thiện đã không còn nữa, thay vào đó là nữ đặc công Nhan Khai Thần sắc sảo, lạnh lùng, sẵn sàng làm những việc táng tận lương tâm.

Theo mệnh lệnh của cấp trên, nàng giả làm con gái của một gia đình bán gạo, tiếp cận và giám sát Khang Thiếu Đình, con trai cả của Tư lệnh Khang đầy quyền lực, sau đó ám sát cha của anh. Mặc dù được sinh ra và nuôi dạy bởi người cha đầy mưu mô, nhưng Khang Thiếu Đình lại là một chàng trai vô cùng chính trực và giàu lòng nhân ái.

Mình rất ấn tượng với Khang Thiếu Đình, ấn tượng với người đàn ông đã rơi nước mắt trước những thi thể đang bốc cháy ngùn ngụt của nhân dân, rơi nước mắt vì không thể làm gì hơn, rơi nước mắt vì không thể cứu giúp những con người khốn khổ đáng thương ấy.

Ở thời buổi loạn lạc khi đó, một quân nhân như anh thật đáng trân trọng làm sao, khi dám vì nhân dân mà chống lại lời của cha, bất chấp tất cả để cướp lương thực cứu trợ cho những con người mà sinh mệnh của họ bị xem như cỏ rác.

Vì Nhan Khai Thần, Khang Thiếu Đình đã chấp nhận nhún nhường, chấp nhận phá bỏ nguyên tắc của bản thân. Anh đã thực sự yêu cô, anh muốn cô được an toàn, anh muốn cô có thể sống bình yên, vui vẻ.

Ở bên Khang Thiếu Đình, được anh chiều chuộng yêu thương, Nhan Khai Thần đã bị sự dịu dàng của anh làm cho rung động.

“Đột nhiên, nàng sững người. Vết thương ngâm ngấm đau trên lưng cứ như bị ủi nóng trong nháy mắt, bắt đầu bỏng rát, ngay cả mảnh ấm áp bị thiếu hụt giờ cũng được tìm thấy và lấp lại đầy đủ, nó khiến nàng không thấy đau nữa, đồng thời cũng khiến nàng không thể nhúc nhích nổi. Có lẽ trong cuộc đời, nàng sẽ quên rất nhiều chuyện, nhưng nhất định sẽ ghi nhớ từng có một người đàn ông không dành nụ hôn đầu cho môi nàng, mà là lên vết thương đang băng bó chằng chịt trên vai.”

Nhưng nàng là Nhan Khai Thần, là nữ đặc công xuất sắc đứng thứ hai toàn khoá chứ không còn là Đoàn Tư Kì non nớt, ngây thơ, nữa rồi. Vậy nên dù có tình cảm với anh, Đoàn Tư Kì vẫn nén chặt lòng mình để giết hại cha ruột của người đàn ông ấy.

Nhan Khai Thần đối với Khang Thiếu Đình, có lẽ không phải là tình yêu, mà là là sự cảm động, sự biết ơn, sự áy náy. Và trớ trêu thay, người nàng thực sự yêu, trước sau gì vẫn luôn là người nàng hận nhất.

Nhan Khai Thần đối với Tiết Vân Tần, là thù hận đến tột cùng, là căm ghét đến tận xương tuỷ, nhưng hắn cũng là chấp niệm trong lòng nàng, chấp niệm cả đời không thể xóa. Hận như vậy, chung quy cũng bởi vì quá yêu. Yêu như vậy, nên mới không cách nào xuống tay giết chết người đàn ông đã hại chết mẹ ruột của mình.

Khi mọi việc bại lộ, Tiết Vân Tần lại một lần nữa trở thành chiếc phao cứu sinh của nàng. Vì một sai lầm trong quá khứ, Tiết Vân Tần giờ đây phải chạy trốn với hai bàn tay trắng. Nhan Khai Thần không còn nơi nào để đi, không còn ai để dựa dẫm, nên đành cùng hắn sang Pháp sinh sống. Khoảng thời gian đó đối với hai người họ thật khó khăn, nhưng cũng thật ấm áp và yên bình.

Đau đớn thay, hai người họ vẫn chẳng thể bên nhau đến trọn đời trọn kiếp. Cuối cùng, Tiết Vân Tần đã ôm chặt nàng trong vòng tay rồi lấy thân mình để đỡ đạn cho nàng. Hắn muốn người con gái hắn yêu sống thật tốt, muốn nàng quên hết những chuyện trước kia và sống cả phần của hắn. Tiết Vân Tần đã sớm coi nàng là vợ của hắn, để rồi lời nhắn cuối cùng hắn để lại cho nàng , dù chỉ vỏn vẹn tám chữ, nhưng đã khiến mình ám ảnh rất lâu:
“Vợ yêu Tư Kỳ, mong em bảo trọng!”

Thực ra, Tiết Vân Tần của nhiều năm về trước đã sớm đem lòng yêu Đoàn Tư Kì. Thế nhưng, ở thời điểm đó, hắn cho rằng những cảm xúc ấy chỉ là một chút rung động nhỏ nhoi, cho rằng mọi thứ sẽ nhanh chóng phai nhoà theo sự chảy trôi của năm tháng, cho rằng danh vọng và tiền tài sẽ quan trọng hơn một đoạn tình duyên ngắn ngủi. Nào ngờ, dù năm tháng dần trôi, hắn vẫn không cách nào buông bỏ. Mỗi con người đều có một tử huyệt của mình và Đoàn Tư Kì chính là tử huyệt của hắn.

“Tôi biết cô hận tôi, thực ra tôi cũng không muốn nhìn thấy cô, từ khi cứu cô đến giờ, tôi luôn cân nhắc mình có nên rời bỏ cô không, nhưng không được. Tôi không thể làm được.”

Trong lòng hắn, Nhan Khai Thần vẫn luôn là Đoàn Tư Kì, vẫn luôn là cô gái trong trẻo và ngây thơ của nhiều năm về trước.

“Xin lỗi em, kiếp này anh không thể cùng em đi đến cuối con đường. Cuộc sống của em vẫn sẽ tiếp diễn, không những vậy chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn hiện tại rất nhiều. Bởi em là cô gái ngốc nghếch nhất thể gian, một cô gái ngốc đáng yêu đến nỗi ngay cả thần thánh cũng phải yêu mến.”

Mạng sống của Nhan Khai Thần đã được đánh đổi bằng sinh mệnh của người nàng yêu nhất, nên mình tin rằng, nàng sẽ kiên cường sống tiếp, sống thật tốt như lời cầu nguyện của hắn trước lúc ra đi. Nàng hãy tin rằng, ở một nơi rất xa nào đó, nàng sẽ luôn là người mà Tiết Vân Tần mãi yêu, là nơi trái tim hắn mãi hướng về.

Một người ở lại, một người ra đi, nhưng tình yêu sẽ luôn là sợi dây gắn kết hai người ở hai thế giới. Dù không thể nhìn thấy nhau, nhưng hai trái tim sẽ luôn hòa chung một nhịp. Mong rằng ở một kiếp sống khác, ông trời sẽ lại se duyên cho hai người họ, nhưng không phải là một mối nghiệt duyên đầy đau đớn như vậy, mà sẽ là một mối lương duyên ấm áp, ngọt ngào.

Tiết Vân Tần chợt làm mình nhớ đến Chu Diễn Chiếu trong “Công Tắc Tình Yêu”, hai người đàn ông ấy đều tàn nhẫn và ngông cuồng hơn bất cứ ai, đều nắm trong tay quyền lực, tiền tài, đều có khả năng “hô phong hoán vũ”, một tay che trời. Vậy mà đến cuối cùng vẫn nhường sinh mệnh của bản thân mình cho một người con gái. Dù thế nào đi chăng nữa, thì đến cuối cùng, lí trí vĩnh viễn không bao giờ thắng nổi trái tim.

“Hóa ra, có một loại ái tình, không phải ở lần đầu gặp mặt, nó chỉ lắng sâu, đến khi thời gian đã qua đi rất lâu, mới hiển lộ vẻ kinh diễm khắc cốt ghi tâm của nó.”***
_________________

“”: Trích từ truyện
*: Trích “Hẹn đẹp như mơ”- Phỉ Ngã Tư Tồn
**: Trích “Hóa ra anh vẫn ở đây”- Tân Di Ổ
***: Trích “Phế hậu tướng quân”- Nhất Độ Quân Hoa

Review by #Thiên Dung Hoa

*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa
Cre pic: Google/huaban


Cùng tìm và đọc truyện online NHƯ HOA NHƯ SƯƠNG LẠI NHƯ GIÓ – Ultra-dark-radio tại hệ thống truyện online của chúng tôi nhé. Chúc các bạn có buổi đọc truyện thật vui vẻ!
Tag: NHƯ HOA NHƯ SƯƠNG LẠI NHƯ GIÓ – Ultra-dark-radio
Xem thêm: Review truyện online
Nguồn: https://otrasnoviaxeiro.com/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *