Review truyện cho Anh Quá Khứ Của Em

họ gặp mặt nhau ở một khuôn viên trong trường, lúc đấy, anh chỉ cần một anh chàng sinh viên da cảnh nghèo khổ, còn cô lại là một thiên kim con căn nhà cáng đáng trải qua nhung lụa.

Giới thiệu truyện mang đến anh quá khứ của em

Tác giả: Uyển Khanh
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện mang đến anh quá khứ cửa em

”Em có vẻ đem đi phần đa gì cơ mà em sẽ mua được không? Chẳng phải là em nhỏ tuổi mọn, chẳng qua khi nghĩ cho về sau gần như thứ đó sẽ bị một mọi người đàn bà khác sử dụng thì trong lòng gồm chút cực nhọc Chịu, huống đưa ra chắc hẳn rằng cô đấy cũng chưa thích hầu như đồ nhưng em vẫn download.”

Lệ Dĩ Thần khai trương, thấy được khắp cơ thể Diệp Cẩn ướt đẫm, giờ phút này mặt mày cô tiều tụy nhìn anh, đôi mắt của cô ý căng tràn ốm và mờ ám, siêu dễ bắt gặp, kể từ sau khi xảy ra sự kiện kia, cô sống cũng không tốt lắm.

Lệ Dĩ Thần chấp nhận một cái: “Dĩ nhiên, phần lớn thứ kia gần như là vì em tốn mấy ngày mấy đêm tìm mua ở bên trên web, dĩ nhiên là đề nghị trả lại cho em, em vào đi.”

Diệp Cẩn tiện tay lau khuân mặt ẩm nhẹp một cái, nghĩ tới bên trên gia đình bạn các bạn đã chảy nước, vừa định tiến vào cơ mà dừng Cách.

”Hay là em…… Không vào.”

Diệp Cẩn dừng lại một ít rồi nói: “Anh chuyển giúp em dòng hộp nhạc ở mặt ở trong phòng ngủ là được rồi.”

Sắc mặt Lệ Dĩ Thần không gợn sóng, gật đầu: “Được, anh đi lấy cho em, em ngóng một ít.”

Lúc Lệ Dĩ Thần xoay chúng ta, chung cục Diệp Cẩn cũng linh cảm buồng cưới được trang trí đáng yêu cho mức nào, bài toán chỉnh dốn và lắp đặt các thiết bị phía bên trong ngôi nhà mọi mọi vì chưng hai người họ cùng nhau nghiên cứu rồi chung cục mới quyết định, cho dù khi đấy thiết bị chứ còn chưa lắp đặt hoàn thành, tuy thế cô đã có lần thề son sắt cơ mà nói, cho dù này tòa nhà này bé nhưng mà chắc chắn đã hóa thành tòa nhà có 1 không 2 trên đời, quả nhiên chưa sai, vị trí này thật sự hết sức đẹp, vô cùng khác biệt, chẳng qua…… Rút cuộc nó cũng không cùng về cô, nghĩ tới đây, Diệp Cẩn nhịn không được đỏ tròng mắt, cô liếc chú ý ra ko kể cửa sổ nhìn ra ngoài, mưa vẫn lớn cũng như cũ, cô chưa chút đo đắn quay tổ ấm rời đi, người thân đang chuyển đổi, cô đã còn xem xét đều thứ vật chết bất lợi kia có tác dụng vật gì.

Khi Lệ Dĩ Thần mang hộp nhạc ra quanh đó cửa ngõ, bên cạnh một chuôm đọng thì đã hết người thân cô bé khiến anh yêu cũng không hề nhưng mà hận cũng chẳng hề nữa.

Lệ Dĩ Thần ráng miếng giấy ghi chú ở bên trên bàn lên, phía bên trên là dòng chữ cute tinh tế: “Đừng nói đến hộp nhạc này đã biết thành hư, thôi, tất cả mấy dòng đèn bàn và tầm thường lon lon mà lại em sẽ cài đặt cũng ném đi, em chưa cần nữa rồi.”

Lệ Dĩ Thần ngẩng đầu lên chú ý ra không tính khung cửa sổ chút ít, mưa còn phệ hơn so có Lúc đầu, mày nhíu lại, anh định gắng cây dù chạy theo cô mà lại đến cửa thì bất chợt dừng lại, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên nụ cười khổ rối rắm, anh và cô đã mất bất cứ quan hệ gì rồi, vẫn vì vậy, anh đề xuất gì yêu cầu lưu ý đến lập trường của cô.

Sống hai mươi hai năm, lòng của Diệp Cẩn chẳng biết lạnh mang lại cố gắng, mặc dù năm ấy gửi tang tía, cô cũng chưa từng cảm cảm giác đau đớn tê liệt vì vậy, chính là tổ ấm cô yêu cho tận xương tủy, vì chưng anh là một học sinh nghèo nên cô bỏ qua cuộc đời đại tiểu thư trong nhung lụa, tại sao anh lại có thể tổn thương cô do đó.

ngã nhào giữa đêm mưa tầm tã, Diệp Cẩn cảm nhận khắp cơ thể mệt mỏi, do yêu Lệ Dĩ Thần, cô không tiếc phản bội bố mẹ, bỏ dở vinh hoa phú quý, tuy thế quay đầu lại thì bắt đầu bắt gặp, thứ cô bỏ lỡ không riêng gì tình thân cũng như tình ái Ngoài ra tất cả tôn nghiêm cao cao tại thượng từng bao gồm.

Khi Lệ Dĩ Thần cụ tay Lâm Mạn Thanh nói mong mỏi ly hôn có cô thì Diệp Cẩn đã có lần bất chấp của cả đi cầu xin anh, hôn nhân của bọn họ chỉ mới được tía tuần nhưng thôi, còn nếu không yêu cô, tại sao lại mong mỏi cưới cô? Diệp Cẩn chưa nghĩ ra, cơ mà nhiều lần ép hỏi, các kết quả đang chỉ làm cho cô đau lòng tuyệt vọng hơn nhưng thôi, cho đến ngày bữa qua khi tận mắt thấy Lệ Dĩ Thần ủ ấp hôn Lâm Mạn Thanh, rốt cục cô cũng ưng ý thực tế.

tình nhân của cô ý thật sự chưa thương cô, bất chấp cô nặng nề hình như chào mừng cần làm gi thì đây cũng chính là sự thật, mặc dù cạnh tranh nén đau đớn phải làm gì thì cô cũng quan yếu bởi vậy cơ mà gục ngã, cô lại càng không nên bởi hầu hết nhà bạn chưa thương cô mà tự hành hạ mọi người, nếu cũng như đời sống khắp vị trí đềy là gió táp mưa rào, do vậy cô lại càng muốn ngược gió, bởi lẽ cô là con gái của ba, bố đã từng nói mang cô, mặc kệ tất cả xảy ra chuyện gì, cô các đề nghị sống hòa bình vui vẻ đại diện ông, bởi lẽ cô đã tiếp tục sinh mạng của cha.

Diệp Cẩn lau mặt một chiếc, băn khoăn là mưa đến cả nước mắt, mặc dầu khó, mà lại cô vẫn đứng lên từ bề mặt đất trơn trợt, cho dù đêm hôm lạnh lẽo thê lương không nhận thấy con phố bên trước tuy nhiên cô đang nở một nụ mỉm cười cương quyết.

>> bài viết liên quan top Truyện sắc
ánh sáng của đèn mờ ảo cơ mà music của phòng KTV thì lại rung động một góc trời, một chúng ta phụ nữ bao gồm vóc dáng gầy guộc nhưng mà tỷ lệ lại hoàn mỹ đã ngửa cổ rót mọi bình Whisky vào trong miệng.

chúng ta phụ nữ này duy nhất mẫu cằm cực kỳ tinh xảo, con đường cong hoàn mỹ, lại hơi ngửa đầu nên lộ ra mẫu cổ thiên nga đáng yêu, chất lỏng bên trong chai rượu chảy xuống, lờ đờ nhỏ giọt trên buộc phải cổ trơn bóng trắng nõn nà của cô ấy, điều này làm cô vốn sẽ quyến rũ lại có vài phần mê hoặc.

‘Cạch’. Một âm thanh vang lên, sau cuối tổ ấm thiếu nữ này cũng uống sạch chai rượu, ném lên bàn kiếng, đôi mắt mông lung chú ý chằm chặp lão già tất cả một cái bụng to đùng sát bên, sau ấy đẩy hợp đồng đang chuẩn bị tới trước bên lão.

”Rượu bên tôi đã uống cạn rồi, lúc này ngài có vẻ ký hợp đồng được chưa?”

Đôi mắt lão già đấy hàm cất ý cười, tầm mắt chưa từng rời khỏi cảnh xuân cũng như dấu như hiện phía bên dưới lớp áo sơ mi của người phụ nữ: “Diệp Cẩn, em gấp cái gì, nếu anh Trương sẽ nói sẽ cần đến dáng vẻ của em thì chắc chắn không nuốt lời, thời gian sẽ còn sớm, chưa bằng cùng anh Trương đi du thuyền ăn uống cảnh đêm đi, chỉ cần có anh Trương vui vẻ, đừng nói là một hạng mục này, coi cũng như mười chiếc tám chiếc thì anh Trương cũng sẽ hợp tác ký kết với em.”

Diệp Cẩn kìm nén lửa giận, nắm làm cho bản thân nở nụ cười đối sở hữu lão già bao gồm ý đồ quấy rối này: “Trương tổng, hợp đồng này đã kéo dài tía tháng rồi, những lần chạm mặt ngài gần như nói vì vậy, ngài không gồm thành ý cũng như cầm thì có tác dụng sao tôi biết đi du thuyền mang ngài đây.”

Lão già đấy xong xuôi mỉm cười, hừ lạnh một tiếng: “Bây giờ cô em sẽ nói đến thành ý sao, ban sơ cô em ước ao cung cấp mẫu thiết kế, có đề nghị nên nghĩ mang đến vấn đề chào bán thành viên gia đình trước hay không, bên tôi cũng đã ám chỉ cô hầu như lần, nhưng lại những lần cô gần như giả ngu, nếu ko phải coi trọng mấy phần thùy mị của cô ý, cô tưởng rằng chúng tôi đang giá thành thời gian nói chuyện mang cô sao? Đừng nói cả nước, chỉ nói trong đô thị A thôi thì kiến trúc sư đang các đa số kể, cô lại là gia đình mới sinh ra, căn cứ vào đâu bắt tôi tải loại của nợ của cô? Nói cho cô biết, nếu cô mong muốn bàn chuyện làm cho ăn với tôi thì lát nữa theo tôi mang lại khách sạn Hoàng Triều, còn nếu như không đi thì cô bị tiêu diệt đi, ông đây cũng không tất cả kiên nhẫn để hao phí trên tổ ấm cô nữa.”

chú ý lão già như một viên thịt nhì nhằng sẽ ngồi trên ghế sa lon, Diệp Cẩn siết chặt quả đấm, cuộc đời khó khăn, lão già này lại là người đặt hàng phệ, cô chưa tiếc ở bình thường mang lão bố tháng, nhưng lại quay đầu lại, bé vịt vẫn đun sôi cứ Vậy nên nhưng cất cánh đi, cô không cam lòng, cực kỳ chưa cam lòng, được, nếu mong mỏi chết, cô cũng bắt buộc để mang lại lão già háo sắc này càng tốt hơn thành viên gia đình được.

có lẽ rằng là vì hào kiệt của rượu mạnh dạn, một bình Whisky xuống bụng, Diệp Cẩn cảm thấy lao động trí óc chẳng còn là của mình nữa, liếc chú ý bình Whisky vẫn trống không, trong nháy mắt cô liền đẩy bổ lão già trước bên, lão bị biện pháp hành động bất cứ lúc nào của Diệp Cẩn có tác dụng sợ mất vía.

”Cô làm cho gì đấy?”

Mắt Diệp Cẩn đỏ kè, hận quan trọng đánh lão già này nhừ tử: “Con bà bầu chúng, ông lãng mức giá cha tháng của bà, bây giờ lại nói không ký là chưa ký kết hả? Chưa tất cả cửa đâu.”

Lão già đấy chủ yếu bị khí cầm của Diệp Cẩn hù dọa, xây dựng bỏ chạy, Diệp Cẩn còn chưa hết giận, cầm chai rượu lên, ném về bên cửa.

cảnh ngộ hỗn loạn chớp nhoáng lôi cuốn bảo an chạy cho, lão già đó núp ở sau lưng bảo đảm, móc ra một xấp tiền: “Bắt thành viên gia đình nữ giới chết tiệt kia lại đến tôi, số tiền này đó chính là của không ít anh.”

Mấy gia đình bảo an liếc nhìn nhau, thấy lão móc ra một xấp tiền, lần này chưa lần khần nữa, đi lên bắt Diệp Cẩn lại.

”Mấy gia đình buông tôi ra.”

Lão già đó hả hê đi tới, cụ cằm Diệp Cẩn, mỉm cười vang: “Con nhóc chết tiệt này, dám đánh chúng tôi hả, xem chúng tôi bao gồm vứt da của cô chưa, trói cô ta đâm vào trong phòng của tôi.”

”Trương Tổ Giang, tên chó má, ông dám chạm cho một cọng lông của mình, tôi sẽ giết chết ông.”

Lão già tên là Trương Tổ Giang cười cợt ngông cuồng: “Vậy cũng phải đợi chúng tôi tính sổ với cô dứt rồi hãy nói, với vào đi.”

”Buông chúng tôi ra……”

sẽ lúc Diệp Cẩn liều mạng giãy giụa thì một tiếng nói cực kì quen thuộc nhưng lại có chút xa lạ vang lên ở bên sau: “Tất cả dừng tay cho chúng tôi.”
>> bài viết liên quan top truyện Ngôn tình sủng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *