Review truyện ngôn tình ‘Thiển Ái’

giới thiệu truyện ngôn tình sủng ‘Thiển Ái’

Tác giả: Thiên Tinh Tại Thủy
Thể loại: truyện ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện

Bữa ăn này tôi vốn không muốn tới. Tôi lo thân mình mấy trong năm này không hẳn để cho người khác đem ra như 1 món ăn mà chọn ba lấy bốn, hơn thế nữa, ở tuổi hai mươi lăm này, cũng không có nghĩ đến việc gả đi. Tuy nhiên, có bà dì nói rằng, người kia bọn họ Cố, tên Cố Thần An.

dù rằng chỉ là cái tên giống nhau nhưng tôi cũng muốn đi tới đó nhìn một chiếc. Cho đến tận giờ đây, tôi mất tin tức của Cố Thần An khoảng hơn một năm.

Nhưng tôi không nghĩ tới Cố Thần An này, Chưa hẳn chỉ là kẻ trùng tên trùng bọn họ. Anh đó là người tôi đã tìm hơn 1 năm, Cố Thần An.

không có ai tin rằng tôi sẽ chuẩn bị gả cho Cố Thần An. Cố gia tuy rằng có tiền nhưng cũng Chưa hẳn là nhà đại phú đại quý, chưa kể đến Cố Thần An còn là 1 đồ ngốc.

Đúng vậy, trước khi gả đến Cố gia tôi đã biết Cố Thần An là 1 kẻ ngốc. Cho dù tôi không tin Cố Thần An từng phong hoa tuyệt đại sẽ vì một trận tai nạn xe mà biến thành kẻ ngốc, nhưng đó là sự thật.

Xem thêm truyện đam mỹ ngược h

Lúc bà dì thân mật trình làng buổi tán tỉnh và hẹn hò, Cố Thần An im re ngồi đối diện tôi, đơn thuần không có tội, thú vui hồn nhiên đơn giản ấy bùng cháy tới mức tôi quên mất một Cố Thần An lạnh như băng trong quá khứ kia. Ba mẹ Cố ngồi ở bên có chút xấu hổ, có lẽ rằng bọn họ cũng không tin rằng với bộ dạng của Cố Thần An hiện nay, tôi sẽ gật đầu đồng ý chấp nhận.

Tôi là học muội của Cố Thần An, khi tôi tốt nghiệp đại học anh đã cầm bằng MBA sung sướng nổi lên như nước. Chờ tôi xuất sắc nghiệp nghiên cứu và phân tích sinh, thiên chi kiêu tử Cố Thần An lại xảy ra tai nạn, trở thành một người ngốc. Cố Thần An, người mà trước đây tôi chỉ rất có thể mến mộ nhìn lên trong nháy mắt đã rơi xuống bụi bặm.

“Triệu tiểu thư, Thần An có công dụng cả đời đều sẽ như vậy. Con hãy Để ý đến cho kỹ, con gái không thể lấy việc chung thân đại sự ra làm trò đùa.” mẹ Cố tuy rằng đang do dự, nhưng vẫn thật lòng khuyên bảo tôi, “Chúng ta không dám trông chờ con tốt như vậy, tình huống của Thần An tự chúng ta cũng biết. Triệu tiểu thư con điều kiện xuất sắc như vậy, sao hoàn toàn có thể chọn Thần An.”

Đọc truyện ngôn tình ngược

Mẹ Cố đang nói liền trở nên nghẹn ngào. Một đứa nhỏ tuổi tương lai đầy hứa hẹn như thế lại trở nên thế này sau đó 1 đêm, nếu là tôi cũng trở nên khóc thật thê thảm hơn nhiều. Cố Thần An bắt gặp xúc cảm của mẹ, bất an nhìn sang, đưa tay cầm lấy tay mẹ Cố, hé môi nhưng không nói một lời.

“Thiên Tình, vẫn nên suy nghĩ một chút. Cố tiên sinh, tôi cũng không biết cậu ấy như vậy.” Bà dì sắc mặt xanh đen, cũng tận tình khuyên bảo tôi. Bà ấy hiện tại ước chừng rất hối hận vì chưa chắc chắn rõ tình hình Cố Thần An đã bảo tôi tới đi.

“Triệu tiểu thư, cứ như thế đi, từ bây giờ cô có thể tới thì cũng đã nể mặt Cố gia. Thay vì hối hận sau đây, tốt hơn hết là nên dừng bước sau đây.” Từ nãy đến giờ không nói một lời, Cố ba cũng lên tiếng. “Thần An như vậy, không lấy cô được.”

“Tôi lấy anh ấy.” Tôi chống cằm nhìn Cố Thần An, khẽ cười. Anh bây chừ nhu thuận y như nai con, mắt suốt trong quãng không nhuốm bụi trần.

“Cố Thần An, tôi gả cho anh có đc không?” Tôi vực dậy, lướt qua bàn nhỏ tuổi hôn mắt anh. Mắt Cố Thần An trừng lớn, tròn tròn, hơi giật mình, “Được.” Tôi cười đến mặt mày cong cong, không để ý tới ba mẹ Cố đang bỡ ngỡ & bà dì trong nháy mắt mặt trắng bệch, cúi người hôn má anh.

Tôi and Cố Thần An bắt đầu quen biết nhau ngày thứ nhất, tôi từ bỏ cuộc sống đời thường của chính mình.

Cố Thần An, không một ai biết rằng, anh là mộng tưởng của mình.

cuộc sống luôn luôn có một cái giá để triển khai mộng tưởng.

Đọc thêm truyện đam mỹ cao h

Ba Triệu mắng to tôi ngu xuẩn, mẹ Triệu đến cả nói cũng không muốn nói với tôi.

“Triệu Thiên Tình! Cánh của con cứng rắn rồi đúng không! Con gả, con gả ra thì đừng trở về! Triệu gia này nuôi không nổi một đứa đàn bà có khả năng như con!” Ba ba Triệu khó chịu đến ngón tay cũng run lên, “Con gả cho một kẻ ngốc! Triệu gia này không nuôi đứa đàn bà ngu xuẩn như con!”

Mẹ Triệu lặng im đứng ở cửa, tôi xách tư trang bên người đi ngang qua, rất không vững chắc và kiên cố. “Mẹ, con xin lỗi. Con không cần cái gì, con thích anh ấy, bỏ mặc điều gì con cũng đều thích anh ấy.”

Bà không nói gì, chỉ nhẹ dịu ôm tôi.

Tôi kìm nén nước mắt đi ra khỏi nhà không có gan quay đầu lại. Tôi hai mươi lăm tuổi, trong cuộc đời chỉ tùy hứng lần này. Nếu té ngã, tôi sẽ ngoan ngoãn trở về.

Hôn lễ của tớ với Cố Thần An không cầu kỳ. Ngoại trừ bạn giao hảo của Cố gia, không tồn tại bất luận cái gì gọi là kẻ ngoài.

Ba mẹ Triệu bởi vì tôi khư khư cố chấp cũng không chịu tới nhập cuộc hôn lễ. Bạn giỏi của tôi tôi cũng không dám nói cho chúng ta biết, tôi sợ bọn họ không khống chế đc tâm tình sẽ khiến thương tổn người Cố gia, thương tổn đến Cố Thần An của mình. (- -)

Bà dì làm bà mối mặc dù có tới nhưng vẫn cười rất gượng ép, cũng không muốn nói với tôi một câu. Tôi thật phải thở dài, tôi chọn người bạn thích mà gả, Lý Do không ai hiểu cho tôi.

Cố Thần An mặc dầu ngây ngốc nhưng không ngu ngốc, anh mỉm cười với khách, gật đầu thăm hỏi, nhưng cũng không nói nhiều, xem qua chính là một người rất nho nhã lễ độ. Ba mẹ Cố giáo dục thật xuất sắc, Ảnh Cố Thần An giờ khắc này chiếu vào đôi mắt tôi là 1 trong sắc thái khuynh quốc khuynh thành. Tôi nắm chặt tay anh vững vàng. Cố Thần An, hôm nay anh là bảo vật của em.

Hôn lễ ban đầu, phụ thân xứ như cũ nói những lời giữ nguyên. Tôi nhìn Cố Thần An, góc nhìn trang nghiêm, nói, “Em nguyện ý sống cùng anh suốt cuộc đời này không rời không bỏ, bất cứ giàu, nghèo, sinh, lão, bệnh, tử.”

Cố Thần An bồn chồn, anh quay đầu tìm mẹ Cố. Tôi không vội, đứng ở tại chỗ chờ anh quay đầu lại nhìn tôi.

Xem thêm truyện ngôn tình cao H

Cố Thần An thấy mẹ Cố mỉm cười cổ vũ, quay đầu, nắm lấy tay tôi, “Anh nguyện ý sống cùng em suốt cuộc đời này không rời không bỏ, bất kể giàu, nghèo, sinh, lão, bệnh, tử.” Cố Thần An đem lời của tớ lặp lại, thanh âm trầm thấp ôn nhu, mỉm cười xinh đẹp, hai mắt sáng như sao. Trong giáo đường nhỏ dại ngập tràn tiếng vỗ tay.

Tôi đứng thẳng êm ả cười, Thần An khom người qua hôn mắt tôi.

Tôi, Triệu Thiên Tình, hiện nay là vk của Cố Thần An.

Để đc độc lập cao nhất, tôi and Cố Thần An ở tại căn hộ của tiểu khu ngôi nhà của mình. Mẹ Cố bền chí muốn đem nhà đặt ở dưới danh nghĩa của tôi, đại khái là một trong những loại bồi thường về tư tưởng đi.

Bà cũng không hề hiểu rằng, Cố Thần An ở trong thâm tâm tôi là có một không hai.

ở trong nhà ngủ chính, tôi & Cố Thần An nhìn nhau không nói gì. Tôi luống cuống chân tay, dù sao cũng là con gái, thần kinh trì độn rốt cuộc cũng kịp phản ứng lại, tôi hiện tại gả cho Cố Thần An. Mà bấy giờ Cố Thần An đơn thuần y hệt như một trang giấy trắng, mắt ướt sũng lóe sáng. Hắn hoàn toàn chưa biết gì cả.

đấy là đêm động phòng hoa chúc, tôi và Cố Thần An của mình.

“Cố Thần An, Thần An, Thần An.” Tôi dùng ngón tay trỏ nhẹ dịu chạm vào má anh, khom người tới hôn anh. Cố Thần An hai má hồng hồng. (~

~)

Tôi nhéo nhéo, nhìn thấy mặt anh vo thành một nắm biểu tình, nhịn không được ghé vào bả vai anh cười to. Cố Thần An nhăn mặt, nhẹ dịu đẩy tôi ra. Anh lại dùng ngón tay trỏ nhẹ nhàng chạm chạm chán tôi, lại nhìn một chút mới cẩn trọng từng li từng tí cúi người qua hôn mắt tôi.

Tôi tự nhiên cảm nhận thấy hài lòng. “Cố Thần An, anh thật đáng yêu.”

Cố Thần An không hiểu biết Vì Sao tôi cười vui mắt đến như thế, đang tĩnh mịch cũng cười đến bùng cháy rực rỡ. Tôi dùng sức ôm anh, rốt cuộc cũng cảm thấy mỹ mãn, “Thần An thân ái, chúng ta ngủ đi.”

Cố Thần An ngoan ngoãn tắt đèn, sau đó cẩn thận nằm ở kề bên tôi, ở giữa vẫn khách khí bảo trì một khoảng cách. Tôi xoay người áp lên trên người Cố Thần An, trong bóng tối đem mặt chôn ở vai anh không nhịn đc cười.

Cố Thần An vặn vẹo lo lắng: “Khó chịu.”

Tôi cười híp mắt, “Cho em mượn ôm một chút”

Cũng không để ý tới mấy cảm hứng nho nhỏ tuổi của anh, vô cùng cao hứng ôm anh ngủ.

Đến khi rời giường tôi lập tức hoảng hốt. Cánh tay bị đè ép cả một đêm, giận dữ muốn chết. Tôi đẩy vật chắn cái tay mình ra, cảm giác nhẹ nhàng và mềm mại, trong nháy mắt tôi liền tỉnh táo lại. Là Cố Thần An. Phân nửa khung hình anh áp bên trên người tôi, hai mắt lấp lánh lung linh đang nhìn. Anh đưa tay chọc chọc vào má tôi, tiếp nối cười rạng rỡ.

Tôi bật người bao phủ lấy cổ anh, thành công nhìn thấy một gương mặt đỏ bừng, tay chân bắt đầu luống cuống giãy giụa. Tôi cười đắc ý. Cố Thần An, con cừu bé dại như anh làm sao thắng nổi em.

Cố Thần An rất chất lượng. Dù ngốc cũng xuất sắc hơn đối với người thông thường. Cố Thần An biết nấu ăn, sẽ dắt tay tôi khi qua đường, sẽ làm giúp việc nhà, trong những khi tôi thao tác anh sẽ ngoan ngoãn đọc sách, ừm, đọc《 thời gian Lược Sử 》.

Nhà của Cửa Hàng chúng tôi có một thư phòng không nhỏ, toàn bộ đều là bộ sưu tập của Cố Thần An. Hiện giờ Cố Thần An vẫn sẽ thưởng thức các tủ chứa đồ và phê bình chú giải như cũ. Thiên chi kiêu tử dù ngơ ngẩn nhưng so với 1 người khoa học ngốc nghếch như tôi vẫn cứ mưu trí hơn nhiều.

nhiều khi tôi sẽ xong tay, quay đầu lại nhìn chằm chằm Cố Thần An. Không còn không nói người đàn ông này bất chấp biến thành dạng gì cũng đều bắt mắt rất chi là.

“Em đang nhìn cái gì?” Bị tôi nhìn đến mức chịu không nổi nữa, Cố Thần An mới ngẩng đầu, ánh nhìn thú vị, biểu cảm thật đáng yêu.

Tôi không có tội phủ nhận. “Em không có nhìn anh.” sau đó thẳng thắn bỏ bút lại chạy đến cạnh bên anh, nỗ lực chen vào chiếc sô pha một người ngồi, bước đầu vuốt ve mặt anh.

Vẻ mặt Cố Thần An mê man vô tội. “Anh không vui.” Một lúc sau, anh bất mãn phun ra một câu như vậy. Tôi cười híp mắt, “Không sao, em không để ý.” Cố Thần An nhíu mày, miệng càu nhàu không chăm chú tới tôi. Tôi hôn lên mắt anh, Cố Thần An liền sung sướng lại. Anh cũng rướn người qua hôn mắt tôi, sau đó cười rất đắc ý.

thực sự quá đáng yêu! Tôi nhịn không đc lại duỗi tay ra véo mặt anh.

Một ngày trôi qua của tôi and Cố Thần An.

Cứ như thế một Cố Thần An trước lúc kết duyên chỉ gặp mặt tôi một lần, bắt đầu từ hôn lễ đó anh đưa cho tôi một sự tín nhiệm khổng lồ. Tôi rất biết ơn ba Cố & mẹ Cố, cũng chính vì chúng ta cũng tin tưởng tôi, dạy Cố Thần An tín nhiệm tôi.

Tôi và Cố Thần An tay trong tay đi chợ mua thức ăn, bên trên đường đi thường xuyên chạm mặt được trẻ con ở tiểu khu, tôi lúc nào cũng nhịn không đc đi xoa xoa cái mặt phấn nộn của chúng. Cố Thần An ban sơ còn hoàn toàn có thể giận dỗi, càng sau này thì cùng đi với tôi mà véo mặt trẻ bé dại.

những người già trong tiểu khu rất quen thuộc tôi. Nhiều khi còn rất có thể nhắc tới Cố Thần An với tôi. “Tiểu Cố ấy, trước đây ở chung mặc dù vậy không cao lắm đâu, lúc nào thì cũng hững hờ. Hiện thời lại không giống vậy, ở trên đường sẽ chào hỏi, còn giúp bà già tôi lấy đông lấy tây, có phải hay là không là nhờ Thiên Tình?” Tôi chỉ cười cười không nói.

Tai nạn ấy đem anh từ là một thiên tài vào hàng ngũ những người bình thường. Anh kỳ thật không ngốc, chỉ là đơn thuần một chút. Nhìn anh bây chừ đối với trước đây luôn cao cao tại thượng lại càng khiến người ta có tình cảm hơn. Tôi thích chúng ta nói tôi & Cố Thần An là một cặp trời sinh. Mặc dầu chỉ là lời khách sáo nhưng nghe rất xuôi tai. Người khác nói gì, tôi & Cố Thần An cũng chỉ cười cười.

Anh không thích nói chuyện, tôi lại không dám replay bất kể câu hỏi nào. Họ luôn nói Cố thiếu and Cố thiếu phu nhân rất ân ái, Cố thiếu và Cố thiếu phu nhân rất xứng đôi. Chỉ có tôi biết rằng tôi có bao nhiêu lo sợ và lo lắng.

Một lần tiếp nữa tôi lại nửa đêm lay tỉnh Cố Thần An, anh mở to đôi mắt mơ màng: “Thiên Tình không sợ, anh bảo đảm an toàn em!” Cánh tay anh ấm cúng and an toàn, tôi bật khóc.

“Thần An, Thần An.” Tôi vùi vào trong ngực anh khóc to, anh còn lo ngại hơn cả tôi, tay chân luống cuống lau nước mắt cho tôi. “Không khóc, không khóc, anh ở đây.”

Anh vỗ vỗ sống lưng tôi. Trong bóng đêm tôi tùy ý khóc, nước mắt đầm đìa.
đọc thêm list truyện ngôn tình hay tại truyen24.com. Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *