Review truyện Sự nữ tính Của Anh Dành Cả Cho Em

Sự êm ả của anh dành cả cho em là thể loại truyện nhẹ nhõm ấp áp, theo dõi truyện ngay khách hàng nhé.

chia sẻ truyện sự êm ả dịu dàng của anh dành cả cho em

Tác giả: Lam Chi Noãn
Thể loại: Ngôn tình hoàn, văn minh, rét mướt

Trích đoạn truyện sự nữ tính của anh dành cả cho em

Ngày 24 tháng 12 năm 2009

Đêm Giáng sinh vào năm độc nhất đại học, do buổi họp mặt bàn sinh hoạt cùng học tầm thường thời cao trung, chính vậy tôi & hứa hẹn Tây Thần học cùng đại học đang quen biết nhau.

nhẵn đêm như nước, gió đêm khá lạnh, lần đầu tôi và hẹn Tây Thần biết nhau là khi cả nhị ngồi hàng ghế sau trên xe buýt, tôi ngồi chỗ bên trái sát cửa sổ, vì phía bên trong xe hơi lạnh ngắt, hứa Tây Thần bèn buộc phải mở cửa sổ ra một xíu, màn đêm buông xuống, khi làn gió thổi tung bay mái tóc dài của mình, tôi nhớ lại một bộ phim truyện korea gia đình bạn đã thử xem hồi trước: bản tình ca mùa đông.

đúng là ngày lành cảnh rất đẹp, đột nhiên bên tai truyền tới âm thanh trầm thấp của hứa Tây Thần: “Lúc này em không đúng nói với anh một câu ‘nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ gỡ’ cho phù hợp với thực trạng sao?”

trong tâm tôi trả lời: “Gặp cái đầu anh.” kế bên miệng đã thanh lịch hỏi câu: “Tại sao?”

hẹn Tây Thần tỏ vẻ nghịch ngợm trả lời: “Em học ngữ văn lâu vậy đó, xem ra trình độ văn hoa còn bắt buộc đề nghị nâng cao.”

điều này mang quan hệ trực tiếp sao? Tôi nhẫn nhịn nỗi xung động hy vọng tấn công anh, để trình diện “trình độ văn học” của mình, thế là tôi cố gắng hồi phục hàn ôn, cần đến giọng phát âm đầy biểu cảm:

“Nhân sinh ví như chỉ như lần đầu gặp mặt, thì sao với chuyện gió thu làm bằng cái quạt đau lòng. Tự dưng cố nhân đổi lòng, lại nói là tình thành viên luôn dễ biến chuyển.

Ly Sơn chấm dứt lời đêm trôi quá nửa, mưa đêm chuông vẳng chết chẳng oán cừu. Đường Minh có bạc tình tới đâu, thì ngày ấy vẫn còn đó thề thực hiện chim ngay lập tức cánh, cây ngay thức thì cành.” (Lục Bích dịch)

Tôi dương dương tự đắc nhìn anh, chuẩn bị xem anh tiếp thụ ra làm sao, ai ngờ anh cực kỳ chỉnh tề nhìn tôi, bỗng nói: “Đến trạm rồi, gia đình bạn xuống xe đi.”

Sức đương đầu của mình đã rực rỡ tỏa nắng, vèo một cái rơi xuống đáy hố.

bởi vì tôi chưa đã từng chạm mặt cần quân thù không áp theo lẽ thường như anh.

sau thời điểm xuống xe, tôi chẳng hề cẩn thận tới anh, tự người bước nhanh về phía ký túc xá nữ sinh. Khi tới đầu cầu thang lầu hai, tôi trông nhìn thấy anh từ cổng ký túc xá nữ chầm lừ đừ rời khỏi.

Từ trạm ô tô buýt đi về phía ký túc xá nam sinh, toàn thể ko đề xuất đi qua cổng ký túc xá nữ sinh, vậy là anh tiễn tôi về ký túc xá sao? Không có tác dụng đâu nhỉ, tôi ko thèm tin, hừ…

Ngày 24 tháng 12 năm 2009

bạn học Tô Cảnh Đồng vẫn tưởng rằng lần đầu tôi và em biết nhau là hôm họp mặt bạn học cao trung trong đêm Giáng Sinh, thực ra ko phải, thời gian tôi biết em còn sớm hơn hẳn.

chính là học kỳ nhì của lớp 11, ngày hè tới sớm hơn dự đoán, trước giờ tự học ban đêm, là đại diện lớp toán học tôi đang nộp xong xuôi bài tập, từ ký túc xá đi ra mang nhị nữ sinh chặn tôi lại, một nhà bạn trong những số đó e thẹn đưa tôi 1 lá thư, lời từ chối vừa mong muốn thốt ra thì một vị bạn làm việc nào đó đã cầm quyển sách thương yêu của bạn mặc nhiên như chơi mà đi qua giữa Shop chúng tôi.

Sự để mắt tới của mình tổng cộng làm theo em, tôi nói mang nữ sinh đưa thư kia: “Xin lỗi, tôi không nhận tờ rơi.” Rồi tôi mau lẹ bước tới.

Tôi cứ thế đi đằng sau em, nhìn em cầm sách mà đi, gió nhẹ lướt qua thổi bay sợi tóc mềm mại của em. Nhưng điểm hí hước nhất là em đọc hết sức cẩn thận, đi mãi đi mãi, suýt nữa là đụng trúng cây Long não ở kề bên, tôi bi quan cười nhìn em, nghĩ thầm cô bé này thật lôi cuốn.

Em nghỉ ngơi lớp ba, tôi ở lớp 11, em sinh hoạt lầu 1, tôi nghỉ ngơi lầu 3.

đôi khi tôi vẫn tự dưng gặp gỡ em trong sân trường, đa số thời kì, em mọi cộng bàn sinh hoạt trò chuyện vui mừng, tư thế cười tươi của em thực hiện mình ta lưu lạc cực kỳ rét mướt.

Đọc full list Truyện đam mỹ sủng

nhiều khi tôi ngơi nghỉ hành lang lầu tam hoàn toàn có thể quan sát thấy em đeo tai nghe đi trong sảnh trường, không biết em đang nghe tiếng Anh hoặc là nghe nhạc, bởi mồm em luôn chuyển động, làn môi em cũng rất mê thành viên.

mỗi ngày hoàn toàn có thể thấy em, điều đó biến thành niềm vui độc nhất trong cuộc sống cao trung rầu rĩ vô vị của mình, tôi đã từng thử sinh ra trước mặt em quá nhiều lần, nhưng mà có lẽ em trời sinh lãnh đạm mang trai rất đẹp, do đó vài lần Cửa Hàng chúng tôi chạm mặt thoáng qua, em phần nhiều khiến như không có thấy gì so với tôi. Đậy mặt lệ tuôn rơi… (Tô Cảnh Đồng cười nói: đặc điểm này anh không đúng rồi, em có mê trai đẹp, vậy chỉ có thể nói rằng lúc ấy anh chưa đủ đẹp nhất trai, thật sự chỉ là…lúc ấy)

nhưng hôm giao hội đêm Giáng Sinh, thực ra là bởi tôi đơn vị, dù rằng đã học cùng đại học, thời cơ tôi và em chạm mặt đầy đủ là 0, người tiêu dùng nhắc xem trường đại học xây béo vậy làm cho chi hả.

Thật khó nhọc phê chuẩn bao nhiêu mối quan hệ new mời được em, bây chừ thiếu đi sức ép học hành căng thẳng như hồi cấp 3, sự đeo đuổi của mình hẳn là đang không khiến em khó tính đâu nhỉ, chính vậy tôi chuẩn bị triển khai hành động.

hôm nay tôi quên nhắc em: “Giáng Sinh phấn kích.” Thật là rầu rĩ.

đấy là mở đầu của câu chuyện về Cửa Hàng chúng tôi, không có rung động lòng các bạn, cũng ko phức tạp ly kỳ, nhưng mà lần quen biết này sẽ định trước công ty chúng tôi sẽ chiếm giữ vị trí trong cuộc đời sau này của cho nhau. Cám ơn anh đang sinh ra hoàn mỹ như vậy nằm phí trong năm tháng rất đẹp của em.

Ngày 31 tháng 12 năm 2009

Tiến vào thời kỳ ôn tập, cuộc thi cuối kỳ gần sắp kề, nhưng mới đây trong ký túc xá phổ biến xem phim hình ảnh (đủ cái phim), khi đông đảo thành viên gia đình không giống trong ký túc xá xem phim kinh dị, tôi luôn siêu biết điều mà…tránh đi.

Tôi là kẻ đa sầu đa cảm, tôi học được không ít từ những học nhái thông thạo thi từ ca phú, mà cũng bận bịu buộc phải diện tích lớn tật xấu. Sống trường quan sát thấy cảnh tượng tiêu điều quạnh quẽ vào mùa đông, xúc cảm bi thảm bỗng ập tới, làm tâm trạng tôi đổi thay giảm sút.

thành ra tôi tới khu chợ trong Sảnh trường tậu thiết bị, nhân tiện tay đem 1 lọ nước Sprite, khi tâm trạng không đảm bảo, tôi không giống nhau thích chiếc thức uống chua chua mang ga này, thu hút mát lạnh, 1 từ: sảng khoái…

công dụng tôi đến quầy thu ngân, sờ túi của áo, ban nãy tùy ý ra bên ngoài, đang không mang thẻ cơm lại còn quên mang tiền. 囧 Tại chỗ, đã lúc sẵn sàng bỏ lọ nước Sprite trở về, chợt mang các bạn giành lấy chai nước uống trong tay tôi, còn đẩy qua quá nhiều đồ dùng ăn vặt trên quầy thu ngân, chúng ta ấy vô cùng tự nhiên kể một câu: “Tính bình thường luôn đi.”

Đúng vậy, người thân này chính là hứa hẹn Tây Thần.

Tôi trợn mắt nhìn anh một cái, không chào hỏi mà bỏ đi ngay. Khi đang đến cổng ký túc xá, đột nghe đc tiếng bước đi đằng sau bức tốc.

“Tô Cảnh Đồng, cho em này.” Anh đưa một túi thiết bị ăn vặt béo đến trước mặt tôi đề cập.

“Cám ơn, ko đề xuất.” Tôi giải đáp rất lịch lãm, tôi và anh chỉ gặp 1 lần, sao lại phải nhận quà của anh.

Đọc thêm Truyện ngôn tình ngược

Anh trái lại không hối hả bắt tôi nhận, nhưng mà là đề cập sang chuyện khác: “Chúng ta học cùng cao trung, bây giờ lại sống cộng đô thị, cùng trường đại học, em không phiêu lưu tổ ấm siêu sở hữu duyên sao?”

“Không cảm thấy.” Tôi nhũn nhặn vai, hướng dẫn khôn xiết bình thản.

“Chúng ta vốn xa lạ, bây giờ vẫn biết nhau rồi, tính năng này chung quy đều chung chút duyên phận nhỉ?”

“Có lẽ vậy.”

“Anh cảm thấy em rất độc đáo.”

“Tất cả người đều đề cập thế.” (bây giờ nghĩ lại khi ấy da mặt tôi dày ghê).

sắc đẹp mặt anh rành mạch mang phần bế tắc: “Tô Cảnh Đồng, anh vẫn đeo đuổi em, em không thể kết hợp một tẹo sao?”

Tôi đứng tại chỗ ngạc nhiên tam giây, do chưa đã từng bị thành viên ta giãi bày ngay trước mặt, một lát sau, tôi dần dần sắm về tiếng nói của bạn, hỏi ngược lại: “Anh mong mỏi tôi phối hợp thế nào?”

囧……

hứa hẹn Tây Thần đoán chừng chả biết đề cập gì nữa, thành ra anh cầm túi vật dụng ăn vặt đưa cho tôi, hừ lạnh một cái: “Em kể không ý muốn thì anh vẫn ném vào cỗ áo rác ngay, em tìm đi.”

Tôi nhìn cái túi đầy đồ gia dụng ăn vặt, lại nhìn góc nhìn bền chí của anh, chung cục vì ko đặt phung phá tôi đành nhận lấy.

Anh đột cười nói mang tôi: “Tô Cảnh Đồng, em đi trước đi.”

Tôi nhìn anh, lừng khừng 1 khi, anh vẫy vẫy tay có tôi, thế là tôi tiến bước.

sau này nhớ lại khi đó gương mặt tôi chắc là không có biểu cảm gì, bởi vì cho tới khi đi vào ký túc xá nữ sinh, tôi vẫn tương tự còn lọt trong sương đui mù, ban nãy phần đông gì chúng ta kia kể vững là ảo giác thôi nhỉ, nhưng túi vật ăn nặng trịch trong tay lại gợi ý tôi, toàn cục các sống động.

Tại chỗ quẹo cầu thang lầu hai, tôi trông quan sát thấy trơn lưng anh rời khỏi đợt tiếp nhữa. Lần này tôi cam đoan, đêm hôm kia anh chắc rằng cũng tiễn tôi về như thế.

Ngày 31 tháng 12 năm 2009

hôm nay là ngày cuối cùng của năm 2009, tôi đi dạo trong sân trường thật lâu, không phải quá rảnh mà là bởi vì kiếm tìm bóng dáng của ai đó.

Tôi phiêu lưu mình bi quan cười thật, chả biết em nơi nào nhưng làm bằng kẻ ngốc đợi em. Sau cuối tôi đã định rõ vào shop chọn vài vật dụng rồi quay về ký túc xá, vậy mà em lại xuất hiện tại đây, còn quên mang theo tiền, thật là cứ lơ mơ mãi thôi, nhưng mà không hiểu sao tôi lại dò ra mỗi câu nói đã từng hành động của em hầu như dễ thương vậy đó.

Tôi mong muốn thực hiện em thanh toán, không ngờ em phớt lờ tôi rồi bỏ đi, sau khi trả tiền xong tôi hướng theo sau em.

Đây chưa biết là lần thứ mấy tôi đi theo phía sau em, nhìn ngắm mái tóc đuôi ngựa của em đung đưa thiên nhiên Hình như chuyên chở, lộ ra mẫu cổ trắng nõn, hôm nay em mặc áo lạnh màu trắng, đẹp lắm.

Xem thêm đam mỹ hoàn

Tôi đuổi theo lên phía đằng trước, em lại chẳng với chút quan khách khí có tôi, tôi kể gì em hướng dẫn nấy, mà lúc em nhắc tôi siêu vui lòng, bởi vì em đã thì thầm sở hữu tôi, không hề sở hữu người thân khác.

rốt cuộc tôi ko nhịn được nữa nhưng nhắc mang em: “Tô Cảnh Đồng, anh sẽ đeo đuổi em, em không thể kết hợp một tí sao?” Biểu tình ngờ ngạc đẹp đẽ của em, đến giờ vẫn tồn tại mới nhất trong hồi ức của tớ.

giây lát đó, tôi cam kết thành viên gia đình thật sự yêu em, hết thuốc chữa rồi…

Ngày 14 tháng 1 năm 2010

Trưa bữa nay khi sống ký túc xá, tôi bỗng nhiên nhận ra 1 cú di động, dãy số lạ hoắc, vì thế tôi không tiếp máy, hậu quả là cú di động đấy bám riết ko tha đọc hơn mười lần, rút cục tôi nhận máy.

“Tô Cảnh Đồng, em rốt cục nhận máy rồi.” chẳng biết tại sao, tôi vừa nghe vẫn biết chính là giọng nói của hẹn Tây Thần, do đó tôi trả lời, “Tôi ko nhận thiết bị cầm tay số lạ.”

“Vậy sao em lại nhận máy?” Anh Bên cạnh đó đầy hấp dẫn hỏi.

“Bởi bởi tôi sợ tiếng chuông điện thoại sẽ vang mãi ko xong cả giữa trưa.”

“Em coi thường anh quá đi.”

“Hở?”

“Sao lại là một trong những buổi trưa…tối thiểu yêu cầu đến giờ chiều.”

“…”

“Anh tìm nhị vé xe về Tô Châu ngày 20, tổ ấm cùng nhau trở về nhé.” Giọng kể của anh cực kỳ đương nhiên.

“Sao anh biết ngày ấy tôi thi xong?”

“Anh đi xem lịch thi của khoa bè đảng em.”

囧, tôi còn chưa đi xem lịch thi của mình đâu…

“Nhưng mà…” Lời tôi còn chưa nhắc xong xuôi, anh đang ngắt lời trước, “Nói vậy là định rồi nhé, 12 giờ ngày 20 cổng số 4, ko gặp mặt ko về.”

Anh cứ thế tắt thiết bị cầm tay, nhưng tôi cũng ko định đi sắm vé xe, bởi vì một câu ko chạm mặt ko về kia.

Đọc thêm list TTruyện đam mỹ hiện đại

Ngày 13 tháng 1 năm 2010

Tôi học khoa thương mại & tài chính quốc tế, bữa nay với lịch thi, tới ngày 18 thì thi chấm dứt.

Tôi cố tình đi qua cửa văn phòng của khoa ngữ văn, đúng khi ngó nhìn thấy lịch thi của lớp văn chương Hán ngữ, biết đc 11 giờ rưỡi ngày 20 Tô Cảnh Đồng sẽ thi kết thúc, thế là tôi hứng khởi chạy tới nhà ga tậu nhì vé xe về Tô Châu ngày 20.

trong những khi trù trừ như thế nào phát âm điện kể có em, bởi sợ em vẫn chối từ, chính vậy tôi khẩn trương nửa ngày trời.

Thật sự là mong chết, khẩn trương chết tiệt!!!

sau khi mắng gia đình bạn vô tần số, tôi phát âm di động bảo em cộng nhau đi về, câu hỏi em ko từ khước đang làm bằng lòng tôi dâng lên xúc cảm hòa thuận vô bờ.
Chúc bạn đọc truyện ngôn tình sự êm ả của anh dành cả cho em

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *