Review truyện Tulip Đen Huyền Bí

Chẳng hiểu sao tự nhiên ngay tại thế kỷ 21 ở Hà Lan, cô lại xuyên hơn một trăm năm đến Luân Đôn, lại còn không tự chủ giúp đỡ một gã đàn ông kiêu ngạo kia gây giống và chăm sóc cây uất kim hương

Giới thiệu truyện Tulip đen huyền bí

Tác giả: Kiều Ninh
Thể loại: Ngôn tình cao h, xuyên không

Trích đoạn truyện Tulip đen huyền bí

Hà Lan Thế kỷ hai mươi mốt

Hồi tưởng lại, tất cả những câu chuyện này dường như được bắt đầu vào một buổi sáng sớm tinh mơ hôm ấy.

Mùa hè năm nay, cũng giống như mùa hè năm trước, Dư Khiết Nhi đều sẽ tự sắp xếp cho mình một chuyến du lịch đến Hà Lan. Dì của cô gả cho một thương nhân hoa kiều quốc tịch Hà Lan và định cư luôn ở đó.

Cô là người có dòng máu Đài Loan chính thống Khiết Nhi là tên tiếng Trung của cô, nên cô lấy danh tự tiếng Anh cũng gần như thế.

Trong lúc rãnh rỗi, cô cũng sẽ ở ruộng hoa để hỗ trợ, nhìn cả ruộng hoa trồng đầy những đóa Uất Kim Hương (tulip), thả lỏng tâm tình.

Ngày đó, cô đứng dưới một đám hoa uất kim hương màu đen có tên là “Dạ Hậu”, cầm máy chụp ảnh bắt đầu chụp lại những nét xinh đẹp kiều diễm của sắc hoa.

“Thưa tiểu thư, tôi có thể dùng chiếc đồng hồ cổ này để đổi lấy đóa Uất Kim Hương màu đen đó của cô không?”

Đột nhiên, một chàng trai trẻ tuổi, trên người mặc một y phục cổ đại, quần áo cũ nát, trên đầu còn đội chiếc mũ trùm đầu chạy đến ruộng hoa nói chuyện với cô, hơn nữa còn dùng là giọng Anh rất nặng.

>> Coi thêm list Truyện ngôn tình ngược

Khiết Nhi giật mình một cái, nhìn chiếc đồng hồ cổ trên tay anh ta, lập tức hốt hoảng cự tuyệt. “Tôi có thể tặng đóa hoa này cho anh, anh không cần đưa gì cho tôi đâu.” Mặc kệ nói thế nào, một đóa uất kim hương làm sao đáng giá bằng một chiếc đồng hồ cổ thuần bạc trắng, rất khoa trương!

Nhưng ánh mắt chàng trai trẻ tuổi kia khi nhìn đóa uất kim hương màu đen đó tràn đầy kinh diễm, phảng phất như được nhìn thấy bảo tàng quý giá nhất trên thế giới, hoặc giống như nhìn thấy cả một rương vàng to đang chiếu lấp lánh trước mặt…

“Chiếc đồng hồ cổ này là do cha tôi để lại cho tôi, tôi đã mang theo nó để du hành xuyên thời gian rất nhiều lần, tôi đã quyết định ở lại chỗ này, không về nữa…”

Sau đó chàng trai trẻ kia còn nói hàng loạt những từ ngữ mà cô không thể tưởng tượng nổi

Khiết Nhi nghe đến choáng váng, quay đầu nhìn sang gian phòng bên cạnh, dì và dượng của cô vẫn còn đang ngủ trưa, nếu rủi mà cô bị chàng trai xa lạ này làm gì, có lẽ sẽ..

“A!” Một xúc cảm lạnh như băng đột nhiên rơi vào long bàn tay của cô, Khiết Nhi hoảng sợ không ngừng lui về phía sau, phát hiện chàng trai trẻ kia đã mạnh mẽ đem đồng hồ cổ đưa cho cô.

“Cho cô, tôi không cần nó.” Chàng trai trẻ vừa nói, vừa tự mình động thủ hái một đóa Dạ Hậu.

“Tiên sinh, tôi không thể nhận được. Hoa đó nếu anh thishc thì cứ hái.” Chỉ cần đừng làm cô bị thương là được.

“Loại uất kim hương đen này, nếu mang về không biết đổi được bao nhiêu vàng đây!” Anh chàng trẻ tuổi kia vừa ngửi hoa vừa bắt đầu thì thầm.”Nhưng nơi này lại tốt hơn thế kỉ 19 rất nhiều…”

Ách? Hắn đang nói cái gì? Trời ạ, cô đã gặp phải người bị bệnh tâm thần sao?

Khiết Nhi run lên, hai chân chậm rãi lui dần về phía sau, chuẩn bị sẵn sang sẽ bỏ chạy như điên.

“Tiểu thư, cô biết không? Ở thời không từ nơi tôi đến, có biết bao người sẽ điên cuồng bởi vì đóa uất kim hương kì lạ này, nếu bị công tước Charlemagne nhìn thấy đóa hoa này, cho dù cô muốn ông ta quỳ xuống cầu hôn với cô, ông ta cũng nhất định nguyện ý.”

Ách, công tước Charlemagne? Đó là cái gì thế? Chàng trai trẻ thần kinh không bình thường này dường như rất kính sợ nhân vật mà anh ta tự đặt ra.

Trên thái dương của Khiết Nhi điên cuồng đổ mồ hôi, khong ngừng lui về phía sau, hồn nhiên quên mất trên tay cô vẫn còn đang cầm chiếc đồng hồ cổ thuần bạc trắng của chàng trai kia trên tay, xoay người một cái, nhấc chân chạy.

“Dì ơi ── a!” Cô vấp chân một cái, ngã nhào vào trong biển hoa uất kim hương có tên là “Gương mặt của thiên sứ” những đóa hoa màu nhạt đã bao phủ toàn bộ tầm mắt của cô.

Phút chốc, chiếc đồng hồ cổ bằng bạc cô đang nắm chặt ở trong lòng bàn tay bắt đầu tỏa ra luồng hơi nóng, sau đó là một luồng ánh sáng mạnh mẽ chói mắt.

Khiết Nhi ngẩng đầu, cứ ngỡ là ánh mặt trời nóng rát trên đỉnh đầu, nên ôm đầu chật vật ngồi dậy khỏi biển hoa

“Nha ──” Luồng ánh sáng mạnh mẽ kia càng ngày càng lớn, giống như một con mãnh thú to lớn đem cô cắn nuốt, cô giơ cánh tay lên ngăn cản, nghe thấy tiếng thét chói tai của chính cô đang bị cuồng phong thổi tan.

Phảng phất chỉ là một phần ngàn giây, cô gái một khắc trước còn nằm ở trong biển hoa, hoàn toàn biến mất.

Kim đồng hồ thúc đẩy số mệnh đang chuyển dần về một khoảng thời không khác…..

************************************

Luân Đôn, Anh quốc, thế kỷ mười chín, thời đại Victoria.

Khu phố Warren Street là một khu phố cực kì hỗn tạp, nơi các quán rượu cùng khách sạn mọc như rừng, là địa phương ghé chân của các quý tộc, nhân tài và là nơi các giai cấp tư bản cùng tầng lớp lao động sẽ đi qua.

Con hẻm đằng sau quán rượu là nơi các nhà chứa ẩn mình, có vài người vạm vỡ khoanh tay trước ngực đang ngồi hoặc đứng canh chừng ở bên cửa, trong tay còn cầm cốc bia, trò chuyện những đề tài khó nghe dơ bẩn.

Đột nhiên, có một thân hình nhỏ xinh, tựa như một cô gái Đông Phương kiều mỵ, theo kiến trúc nổi lên ở lầu 3 cửa sổ, chậm rãi đi vòng qua bên kia, xác nhận bên dưới không có người trông coi, mới thuận dọc theo một đường chậm rãi trượt xuống.

Hai chân vừa đặt xuống đất, Khiết nhi đem cái lưng mướt mồ hôi dựa vào tường, ngẩng cao khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp, cái miệng nhỏ nhắn thở ra một làn khỏi trắng. Bây giờ ở Luân Đôn là mùa đông, cô mặc trên người bộ váy xòe thiên nga bằng nhung, cổ áo chữ U để lộ ra ngoài một mảnh da thịt trắng như tuyết được khẽ che bằng ren trắng, cổ tay áo được may trên hẹp, dưới rộng, cũng là tầng tầng lớp lớp ren, trên váy còn thêu những hoa văn tinh xảo.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *