Tóm lược truyện Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên

Kim ngọc lương duyên là ảnh cầu lệ về mối nhân duyên hòa hợp có lợi đẹp. Đây cũng chính là tên bộ trang sức nhưng bà mẹ đang giữ lại mang đến Hạ Sơ.

Trình làng truyện Hứa trao em kim ngọc lương duyên

Tác giả: Hoan Hà
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Hứa trao em kim ngọc lương duyên

Trong tiệc cưới, An Hinh chủ ý lờ đi ải ném hoa cưới của cô dâu. Nghi lễ vừa dứt, cô liền kéo ngay phù dâu Vân Hạ Sơ chạy vào buồng hoa chúc của bản thân mình rồi dúi vào tay Vân Hạ Sơ một bó hoa siêu đẹp. Trợn mắt, An Hinh tỏ rõ vẻ đắc ý: “Nhìn nhé, tớ đã truyền tải câu chúc của mình mang đến cậu rồi. Cậu mau nhưng lấy ck đi thôi.”

Vân Hạ Sơ chưa bao giờ nói sao thì An Hinh lại nghiêm mặt, nói tiếp: “Nhưng nhớ là không đủ lấy gã hãm tài Triệu Chí Hàm đâu đấy.”

quan sát bó hoa màu hồng phấn bị dúi vào tay, Vân Hạ Sơ bồn chồn.

Tề biển cả gõ cửa rồi thò đầu vào, đôi mắt sáng ngời, cười vô cùng tươi: “Bà xã, em vắt quần áo xong xuôi chưa? Sẵn sàng đề nghị đi chúc rượu mình đấy nhé.”

“Vâng! Em chấm dứt ngay đây, anh chờ chút ít.” An Hinh đáp lời chú rể, Vân Hạ Sơ vội đặt bó hoa sang một mặt, lấy hộ An Hinh dòng áo lâu năm để thợ trang điểm nhanh lẹ tô điểm, chỉnh trang lại đầu tóc cho cô.

An Hinh khoác tay Tề biển, giữa tiếng vỗ tay cũng như câu chúc mừng của gia đình bạn, nụ cười cợt rạng ngời ấm yên, thỉnh thoảng cô lại quay đầu sang nói nhỏ sở hữu Vân Hạ Sơ: “Lấy ông xã đi! Cậu đã cảm thấy vô cùng ấm yên đấy!”

“Ừ! Hòa bình là tuyệt rồi!” Vân Hạ Sơ hùa theo, trong lòng bỗng dấy lên cảm hứng trống rỗng. Cô nàng An Hinh này mấy năm vừa rồi mải mê có quá trình, quên hết cả thành viên gia đình, bọn họ hàng, ai mà lại nhắc mang lại chuyện lấy chồng là lắc đầu quầy quậy. Bố mươi hai tuổi bắt đầu gặp mặt được chàng trai Tề biển lớn đang vội quay ngoắt một trăm tám mươi độ.

An Hinh là sếp của Vân Hạ Sơ, tổng chủ tịch kiêm giám đốc điều hành của khách hàng trang sức Ân Y. Cô là gia đình nữ giới nổi tiếng và thành quả trong các ngành nghề kinh doanh trang sức, bằng chỉ trong vòng mấy năm ngắn ngủi cô đã dẫn dắt Ân Y hóa thành một đối thủ cạnh tranh đối đầu đáng gờm trong ngành trang sức.

Sau khi hôn lễ xong xuôi, An Hinh và Tề biển nhanh chóng khởi hành đi hưởng tuần trăng mật ở Provence thuộc miền đông nam nước Pháp. Đôi mắt An Hinh bao giờ cũng che lánh rạng ngời…

Trước cổng khách sạn, Vân Hạ Sơ đứng riêng lẻ một các bạn nơi đông đúc. Sau khi tạm biệt đôi hiền thê chồng trẻ đang rạng ngời ấm yên ấy, cô muốn quay về đại lý của người sử dụng để soát sổ tình hình tiêu thụ sản phẩm trong thời gian cách đây không lâu. Khom người xuống quan sát bó hoa hồng trong tay, cô lừng khừng một lát khi nhớ mang đến câu nói tâm thành của An Hinh: “Tớ vẫn truyền thiết lập lời chúc của tôi mang lại cậu rồi đó”, cô thấy không nỡ lòng Tặng Ngay bó hoa cho hai người vợ sẽ khôn cùng mong xin đứng bên cạnh.

Cảnh Thần đứng ở bậc dưới của cầu thang máy, đối mặt mang anh chính là teen girls gồm khuân mặt thanh tú. Cô sẽ ôm ấp một bó hoa hồng bó tròn gồm kết nơ vàng, mười ngón tay nhỏ nhắn lâu năm, chiếc váy len màu kem lâu năm đến đầu gối đơn giản, gọn gàng đi kèm với đôi bốt màu coffe nhạt, tóc mai được kẹp gọn sang một mặt bằng dòng kẹp tóc hình chiếc lá, quan sát rất trang nhã.

Cảnh Thần nở một nụ cười, nghiêng đầu nói sở hữu thằng bạn đồng nghiệp: “Nhìn kìa, cô gái vậy bó hoa ấy đang đơn nhất đấy!”

cậu bạn lộ rõ vẻ sửng sốt: “Hả! Cậu quen cô đấy à?” “No! Cậu không thấy cô nàng vừa lấy được bó hoa cô dâu ở một đám hỏi nào đấy sao? Xem ra chắc là cô gái vẫn muốn lấy chồng lắm rồi.” Cảnh Thần mỉm cười ranh mãnh.

“Trông cũng xinh xắn đấy nhỉ, chỉ có điều cũng chẳng còn tính năng hot. Sao, cậu rung rượu cồn rồi à?” thằng bạn tinh đùa trêu.

Cảnh Thần cười cợt lắc đầu, quan sát theo mẫu bóng nhỏ bé của bạn gái lạ, mái tóc đen nhiều năm buông xõa bên trên bờ vai, quan sát cũng như một chùm hoa ngải tiên nở trong gần như ngày đầu hạ. Ngay cả hương thơm cũng khá nhẹ nhàng, đấy tuyệt nhiên chẳng phải là bạn gái hình như khiến quý ông yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

>> đọc thêm phân mục Truyện sắc

Nghe thấy tiếng mỉm cười từ ẩn dưới, Vân Hạ Sơ vô tình quay đầu lại chú ý, ở phía gần kề có cô, có anh chàng đội một chiếc mũ lưỡi trai, vóc dáng hết sức chuẩn chỉnh.

Lúc Đào Đào về mang lại nhà vẫn chính là giờ sáng. Vân Hạ Sơ chưa ngủ được, cô đang vào xem cụm căn hộ new dành mang đến mùa thu, được đăng download trên trang web của Swarovski. Bó hoa hồng màu hồng phấn bí mật bùng nổ trong mẫu lọ cổ rộng chứa đầy nước trong veo.

“Làm gì cụ, đêm tối khuya khoắt không ngủ cơ mà lên mạng tậu giai à?” Đào Đào giọng uể oải. Cô tựa lưng vào cửa ngõ phòng mắt nhắm hờ, mái tóc xoăn buông trên khuôn bên trái xoan xinh tươi như chùm tảo biển cả xum xuê phủ quanh một tảng đá đã mắt. Thấp thoáng dưới loại váy hai dây là vòng ngực đầy đặn, đầy bí mật…

Vân Hạ Sơ nói: “Hôm nay bà Vương tầng ba kêu ca rằng đêm tối khuya khoắt nhưng mà chuyên nghiệp tất cả cô nàng trang điểm diêm dúa mò về phía bậc thang ngôi nhà người trong gia đình, chần chừ cô ta làm nghề gì, chắc hẳn chẳng phải là người nhà cam đoan trang.”

Đào Đào liền phá lên cười yêu thích.

Giang Đào Đào cũng như Vân Hạ Sơ là đôi đồng bọn sống thông thường cùng nhau. Hai cô bé thiết lập chung một căn hộ cũ bao gồm tía buồng nghỉ ở bắc bộ vành đai tư này. Từ lúc vay tiền bank, sang tên sổ đỏ cho đến khi thay đổi chấm dứt ngoại hình bên trong căn phòng mất bao gồm cả tía tháng. Hai cô gái này đang chững chạc dẫu vậy vẫn chưa kết hôn. Riêng Đào Đào chỉ việc cô thích thì số anh chàng hy vọng cầu hôn cô chắc là xếp thành một hàng nhiều năm từ đường cao tốc bát Đạt Lĩnh cho tận chân Vạn Lý Trường Thành.

Còn Vân Hạ Sơ, cô khẳng định chưa mong lấy chồng, cơ mà chẳng qua chỉ mong sao lấy cho chấm dứt để mỗi khi về đến nhà chưa bị bà mợ nói bóng nói gió.

hơn nữa, cho tới lúc này Triệu Chí Hàm đang không đả cồn gì mang lại chuyện cưới xin. Đào Đào nói: “Hạ Sơ, nếu cậu giục Triệu Chí Hàm cưới cậu thì tớ sẽ giảm đứt quan hệ với cậu đó.”

do vậy, Vân Hạ Sơ đành yêu cầu từ quăng quật ý định ấy.

Cô tưởng rằng Triệu Chí Hàm là hình mẫu cánh mày râu cô chắc là lấy làm cho chồng: dung mạo bình bình, thu nhập cá nhân bình quân, kĩ năng hẹp.

Đào Đào cho rằng chỉ tiêu chọn lọc một nửa bạn đời của Hạ Sơ vẫn khiến cô đề nghị đối mặt sở hữu một tình ái nhạt nhẽo và cuộc hôn nhân vô vì.

Hạ Sơ nói: “Đây đó chính là loại nhưng tớ đợi mong.”

Một giờ đêm, Vân Sơ Hạ tắt máy tính, cô đánh răng rồi đi ngủ.

Đào Đào vừa tắm dứt và bật dậy khỏi bồn tắm, tóc cô bé còn vẫn xệp, mùi thơm của sữa tắm vô cùng dễ Chịu đựng, bên trước của con váy ngủ gồm thêu hình chú mèo Hello Kitty siêu dễ thương. Vân Hạ Sơ thầm ghen tị với sự xinh đẹp của Đào Đào.

Đào Đào đẹp tươi, đáng yêu từ bé dại. Mang đến tuổi dậy thì, cô càng phổng phao, rạng ngời và quyến rũ. Khi Hạ Sơ và Đào Đào mười hai tuổi, hai đứa ngồi bên trên ghế đá ở đầu ngõ, chiếc nắng đầu hạ không thật gay gắt. Hạ Sơ mặc cái áo sơ mi nền trắng thêu hoa nhỏ tuổi li ti và mẫu quần trườn blue, chân đi đôi giày lười kiểu công chúa màu xanh da trời nước đại dương, trông thật cute. Cô lấy từ trong túi ra một dòng kẹo trái cây, chuyển cho Đào Đào đang ngồi ở bên cạnh. Đào Đào đút cái kẹo vào miệng, vị ngọt của quả đào ngấm vào lưỡi thật dễ chịu. Đào Đào giơ giấy kẹo bởi túi bóng lên trước tia nắng, nheo mắt lại, hỏi: “Hạ Sơ, cậu sinh vào đầu mùa hạ à?”

Vân Hạ Sơ lắc đầu: “Không, tớ sinh vào mùa đông. Ông ngoại tớ bảo ngày hôm ấy rơi round tuyết bước đầu trong năm, tuyết bay lất phất, ông bảo định đặt tên con bé bỏng trắng cũng như tuyết này là Vân Tuyết Sơ.”

“Thế à! Chũm tại sao sau này gia đình bạn lại Điện thoại tư vấn cậu là Hạ Sơ?” Đào Đào khúc mắc.

“Nghe nói là do bà mẹ tớ cứ đòi đặt tên đó cho bằng được. Do bố mẹ tớ quen nhau vào đầu mùa hạ. Bà mẹ tớ thích nhất là hai câu thơ: “Mưa tạnh nắng mới lên, bông liễu vờn trong gió. Buồng công tác của ông nội tớ còn treo bức tranh bằng văn bản vì bà bầu tớ viết.”

“Chuyện tình của bố mẹ cậu lãng mạn thật.” Đào Đào thốt lên, cô cảm nhận chất ngọt của con kẹo hoa quả len vào tận cuống lưỡi.

Hạ Sơ im lặng. Cô mồ côi bố mẹ từ nhỏ cũng như sống cùng ông ngoại, đều chuyện về ba mẹ, phần nhiều là do ông ngoại kể mang đến cô nghe. Trong cam kết ức của cô ý, hình ảnh về người ba, bà mẹ thật êm ấm tuy thế mơ biển.

buổi sáng sớm tỉnh dậy, Hạ Sơ dọn dẹp nhà cửa. Lúc ấy Đào Đào đang ngồi trong phòng ăn uống, mẫu thiết kế thư nhàn. Bộ váy văn phòng và công sở màu lông loài chuột, mái tóc buộc cao ẩn dưới tôn bổ xung bề ngoài đã mắt, lôi cuốn. Hạ Sơ siêu yêu mếm dung nhan của Đào Đào, các ngày Đào Đào lại tạo nên mang một sự quyến rũ bắt đầu.

thấy được Hạ Sơ, Đào Đào cười cợt và đẩy cốc sữa đậu nành cùng với bánh quẩy về phía cô: “Vừa nãy tớ xuống bên dưới thiết lập đồ ăn bữa sáng thì gặp bà Vương. Bà đó bảo nhỏ với tớ rằng, vừa mới đây khu ngôi nhà của chúng ta new có một anh chàng lái xe Toyota gửi cho, nhìn khôn xiết đẹp trai, nhưng mà lối sống có thể chưa ổn lắm. Bởi vậy cô nàng trang điểm diêm dúa mò cho đêm nọ chín mươi phần trăm là đến mua anh ta, bà bảo tụi mình phải cảnh giác đó.”

>> tham khảo thêm chuyên mục Ngôn tình ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *